Thông kê diễn đàn
» Thành viên: 176,918,   » Thành viên mưới nhất: admin,   » Chủ đề: 46,693,   » Bài viết: 420,659,  
Thống kê đầy đủ

  Street Style China - Thời Trang Đường Phố Trung Quốc
Đăng bởi: shikage - 10-08-2019, 05:32 PM - Diễn đàn: Clip Vui - Không có trả lời

In mục này

  Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa
Đăng bởi: ngoctuan - 10-08-2019, 12:26 PM - Diễn đàn: Tình Yêu - Gia Đình - Không có trả lời

"Mẹ ơi đừng giục con lấy chồng nữa": Lương tháng 3 triệu và 30 triệu, con sẽ gặp được những người đàn ông khác nhau

01 - CON KHÔNG MUỐN VÌ PHẢI KẾT HÔN MÀ KẾT HÔN
Con nhớ trong một bài hát có câu thế này: "Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ độc thân mãi, nhưng luôn có dự cảm bản thân sẽ kết hôn rất muộn".

Mẹ ơi, con cũng từng có dăm ba mối tình đang yên ổn bỗng nhiên chấm dứt, con cũng từng chứng kiến nhiều cuộc hôn nhân "bằng mặt không bằng lòng". Và càng ngày con càng nhận ra, người mà con muốn gặp được là một người thương con, hiểu con và luôn ủng hộ con. Người đó không chỉ là người yêu mà còn phải là người bạn, người chiến hữu sát cánh cùng con. Bởi thế nên thà rằng một mình, con cũng không muốn tạm bợ. Đây là thái độ của con đối với hôn nhân.

Thực ra, cũng có lúc con nghĩ, người mà con đang chờ đợi, rốt cuộc là một người như thế nào nhỉ? Liệu có bao giờ có chuyện cả đời này con cũng không gặp được một người phù hợp hay không?

Nếu con có thể gặp được Mr.Right thực sự thì muộn một chút cũng không sao. Còn nếu không gặp được thì không có luôn cũng chẳng thành vấn đề. Nhưng con biết, con gái đến một độ tuổi nhất định còn không chịu lấy chồng, nhất định sẽ bị nhòm ngó, bị chỉ trỏ, bị hỏi han.

"Thế làm sao mà vẫn ế?"
"Lấy chồng đi"
"Kén quá đấy"
"Sao ích kỷ vậy? Trẻ con vậy? Lớn rồi thì phải lấy chồng đi chứ!"
...
Mẹ biết không, chỉ đơn giản là con không muốn vì phải kết hôn mà kết hôn, thế thôi.

02 - CON MUỐN ĐỜI NÀY MÌNH CHỈ MẶC VÁY CƯỚI MỘT LẦN
Mẹ ơi, con cũng muốn có được một cuộc hôn nhân tốt đẹp lắm chứ.
Mỗi lần thấy bố chăm sóc mẹ, quan tâm mẹ, yêu chiều mẹ, con lại nghĩ đây mới đúng là cảm giác một cuộc hôn nhân hoàn mỹ. Con cũng muốn gặp được đúng người vào đúng thời điểm, sau đó cùng người ấy tạo dựng một tương lai hạnh phúc bên nhau. Con không theo chủ nghĩa độc thân, nhưng con chỉ muốn đời này mình mặc váy cưới một lần.

Cuối tuần trước, con về nhà một đồng nghiệp chơi. Vừa mới vào cửa nhà cô ấy, chồng cô ấy chào con một tiếng rồi vào phòng còn con với cô ấy thì ở ngoài phòng khách bàn công chuyện. Vì lười nấu ăn nên đồng nghiệp của con gọi lẩu bên ngoài cho người ta ship đến, đồ tới nơi, cô ấy gọi chồng ra ăn. Lúc cô ấy pha nước chấm, chồng cô ấy vẫn cắm mắt vào cái điện thoại rồi bồi thêm một câu:
"Nhớ là anh không ăn cay, không ăn hành, không ăn tỏi, thêm tí vừng với chanh là được rồi".

Hết rau nhúng, anh ta bắt đồng nghiệp con đi rửa thêm. Hết khoai tây chiên, anh ta bắt đồng nghiệp con vào bếp lấy tiếp. Cuối cùng ăn xong, anh ta lại để bọn con tự dọn dẹp, lau rửa, còn mình thì ra ngoài hóng gió.
Trong lúc rửa bát đĩa, con hỏi đồng nghiệp: "Sao bà không đi hóng gió với chồng bà?".

Con cứ tưởng là vì cô ấy ngại con còn ở đây, không ngờ cô ấy nói: "Trước giờ tôi có bao giờ đi dạo kiểu này với chồng đâu. Ăn xong anh ấy hay thích đi thế, còn tôi không thích nên anh ấy toàn đi một mình, tôi ở nhà dọn dẹp là được rồi".

Con ngạc nhiên lắm: "Tưởng sau bữa cơm, vợ chồng ai cũng phải giao lưu, trò chuyện gì đó chứ. Người trẻ kết hôn mà cũng thế này á?".

Tiếp đó, đồng nghiệp giải thích cho con nghe một tràng dài. Cô ấy bảo, chỉ có 2 kiểu phụ nữ có thể duy trì hôn nhân hạnh phúc: 1 là phụ nữ hạnh phúc, 2 là phụ nữ mạnh mẽ. Rất không may, phần lớn những người cô ấy gặp đều thuộc kiểu sau. Họ không kỳ vọng quá nhiều vào chồng mình nên luôn đủ ung dung để đón nhận tất cả.

Đồng nghiệp của con không hay giao tiếp với chồng, còn chồng cô ấy cũng chẳng mấy khi phụ cô ấy việc nhà, như thể nhà này của một mình cô ấy vậy. Trước đây, cô ấy không quan tâm nhưng bữa nay rửa bát với con, cô ấy mới biết hóa ra lúc làm việc có người tán gẫu cùng thật là tốt. Cô ấy còn kể con nghe có lần cô ấy về ngoại 2 tuần, tới lúc về nhà, quần áo vẫn treo ngoài ban công y nguyên, dù lúc đi, cô ấy đã dặn chồng phải thu vào. Cũng trong khoảng thời gian cô ấy đi vắng, chồng cô ấy gọi đồ về và vứt bừa bãi hết, chẳng dọn dẹp. Thế nên sau này, dù nhiều khi bận rộn vô cùng, cô ấy vẫn phải tranh thủ về nhà nấu cơm cho chồng.

Cô ấy nói nhiều khi, điều khiến một cuộc hôn nhân rạn nứt không phải do người thứ ba, không phải do chuyện tiền bạc, mà đơn giản là vì đôi ba chuyện vụn vặt trong sinh hoạt hàng ngày, tới lúc chung sống rồi mới phát hiện. Đồng nghiệp của con cũng từng nghĩ tới chuyện ly hôn, nhưng rồi cô ấy nghĩ xa đến cả những điểm lợi, hại sau đó nữa và quyết định thử chịu đựng.

Mẹ biết mà, con là người thích nói chuyện, nếu chẳng may vớ phải một anh ít nói, cả hai không bao giờ trao đổi với nhau lời nào, thì chắc chỉ được nửa tháng là con chán mất. Con muốn gặp được một người có cùng sở thích với con, có thể cùng con đi dạo sau bữa tối, có thể cùng nhau làm việc nhà, cùng nhau cố gắng làm việc, kiếm tiền, chăm lo cho gia đình.

Và trước khi gặp được một người như vậy, con sẽ không tùy tiện kết hôn đâu.

03 - LẤY NHẦM CHỒNG ĐÁNG SỢ HƠN LẤY CHỒNG MUỘN RẤT NHIỀU
Mẹ à, mấy năm gần đây, lần nào gọi điện cho con, hình như mẹ cũng mang tin mừng tới.

Mẹ luôn thích kể đứa nào đứa nào nhà ai bằng tuổi con giờ đã đã lấy chồng, con cái đã đi học mẫu giáo, rồi thì đứa nào đứa nào nhỏ hơn con vừa cưới, đám cưới to hoành tráng vô cùng... Giống như việc mẹ kể em họ con sắp lên xe hoa vậy.

Nhưng mẹ ơi, những đám cưới kia mẹ cũng chỉ được chứng kiến những hôn lễ ấy chứ đâu biết nội tình từng cuộc hôn nhân là như thế nào.
Mẹ nhớ Nhi không? Nó đang làm thủ tục ly hôn rồi.

Tốt nghiệp xong, nó chọn về quê làm và tất nhiên, làm sao mà thoát khỏi vụ giục cưới của mẹ nó. 3 tháng vừa gặp vừa quen vừa cưới, nó lấy một anh mà người ta vẫn coi là "môn đăng hộ đối" với nó. Vì thời gian tìm hiểu quá ít, cũng chẳng đủ yêu nhau nên chỉ cưới được mấy hôm đã xảy ra vấn đề rồi.

Lúc Nhi mang bầu, nó nghỉ làm, kinh tế do một tay chồng nó kiếm. Mỗi lần nó cần tiền, nó chỉ dám xin 1 ít và chồng nó cũng chỉ cho 1 ít, còn nếu nó không xin, chồng nó cũng bơ luôn. Nhi nó buồn lắm nhưng nó biết nó thất nghiệp, ăn bám nên chẳng dám nói gì. Thời gian nó bầu bí, chồng nó ghi lại hết các khoản chi tiêu của nó rồi cứ cuối tháng đưa cho nó xem, móc mỉa nó tiết kiệm một tí, tiền cưới chẳng còn nhiều đâu. Mỗi lần nó đi khám thai toàn là đi một mình vì chồng nó lúc nào cũng kêu bận. Ngày nó sinh, câu đầu tiên chồng nó hỏi bác sĩ cũng là: "Con trai hay con gái?".
Con biết Nhi nó khó chịu, nó nghĩ hôn nhân của nó như một cuộc giao dịch mua bán ấy.

Mẹ biết mà, hôn nhân không có tình yêu, chỉ có thể dựa vào trách nhiệm và định kiến mà duy trì thôi.

Lúc đầu nó còn tính cứ sống thế mãi mẹ ạ. Nó bảo người trưởng thành nói gì chuyện yêu đương, mà nhà nó cũng cực kì dị ứng mấy vụ ly hôn này. Mãi tới lúc bố đẻ nó ốm nặng phải vào viện, nó mới thực sự nhận ra cuộc hôn nhân của mình đáng buồn tới cỡ nào. Bố nó nhập viện, chồng nó chỉ ghé qua đúng một lần cho có lệ, còn đâu một mình nó ở đó chăm bố. Tiền lương nó kiếm được phải mua đồ ăn, đồ dùng hàng ngày cho cả nhà, nên muốn lo cho bố, nó lại phải xin tiền chồng. Mà mẹ biết không, chồng nó bảo không cho, vì đấy là bố nó, không phải bố anh ta.

Cuối cùng, lý do chính khiến Nhi chọn ly hôn là vì không biết lần đó chồng nó sao lại uống say, trong nhà thì rất đông khách, nó nhắc nhẹ một câu là sau này anh uống ít thôi, không ngờ chồng nó cho nó một cái bạt tai. Sau này nó mới biết, hóa ra trước đó chồng nó yêu một cô nhưng gia đình không đồng ý. Tới lúc bị ép quá, mới quyết định cưới nó. Vì không yêu nó nên cứ bực bội hay gặp chuyện bức xúc, anh ta lại trút lên đầu con bé.
Cũng may bạn con ly hôn cũng nhanh, không lưu luyến gì nữa. Nó dặn con: "Tùy tiện lấy chồng còn đáng sợ hơn lấy chồng muộn. Nếu có thể làm lại, tao nhất định sẽ chờ gặp đúng người mới lấy".

Hôn nhân không dựa trên cơ sở tình cảm thì khó mà bền lâu được. Nếu không có thời gian dài trao đổi, tìm hiểu thì làm sao mà con biết được đối phương thực sự là người như thế nào. Tùy tiện bước vào hôn nhân là vô trách nhiệm với bản thân và với cả người còn lại nữa.

04 - MỘT CUỘC HÔN NHÂN TỐT ĐẸP SẼ KHIẾN CHÚNG TA TRỞ NÊN TỐT ĐẸP HƠN
Con biết ai cũng nên thành gia lập nghiệp, ai cũng nên học hành, cố gắng. Bởi thế, với con, chuyện kiếm tiền, học tập mới thực sự là điều hiện tại con nên làm nhất, vì chỉ có những cô nàng đã già còn ế còn nghèo mới trở thành trò cười của người khác thôi mẹ.

Bố trông thế mà sâu sắc lắm nhé mẹ. Bố từng gửi cho con một đoạn thế này: "Đừng bao giờ đuổi theo một con ngựa. Hãy dùng thời gian đuổi ngựa để chăm lo cho thảo nguyên của mình. Chờ tới lúc xuân về hoa nở, ngựa sẽ tự động tới".

Đúng người, đúng thời điểm, tình yêu chân thành có thể giúp chúng ta trở thành những người tốt hơn.

Mẹ biết không, ở Ireland, đã kết hôn rồi là không được ly hôn đâu, nhưng lúc đầu, người ta đã có thể lựa chọn niên hạn từ 1 đến 100 năm, quá thời hạn mà không nộp phí duy trì thì coi như kết thúc. Nhưng thời gian càng ngắn thì chi phí càng cao. Chẳng hạn như đăng ký 1 năm mất khoảng 70 triệu thì 100 năm chỉ cần 20 nghìn thôi. Chưa kể đến việc, nếu lựa chọn kết hôn 1 năm, người đăng kí sẽ phải đọc một quyển sách dày cộp liên quan đến hôn nhân. Còn nếu chọn kết hôn 100 chỉ cần đọc 1 trang giấy, trên đó viết đúng 1 câu: Chúc hai người hạnh phúc tới già.

Mẹ nhớ không, ngày xưa con sống chết đòi học cấp 3 xa nhà, mẹ không đồng ý. 3 năm sau, con trở thành "con nhà người ta" thường xuyên được mẹ đem ra khoe với người khác.

2 năm trước con muốn học lên cao học, mẹ cũng cho rằng con lớn rồi còn không chịu ổn định, giờ đây công việc con thăng tiến cũng nhờ thời gian học cao học vất vả ấy.

Nên bây giờ, mẹ cũng tin tưởng con nhé, với chuyện kết hôn, con có chính kiến và kế hoạch của riêng mình. Dù là sự nghiệp, dù là hôn nhân, con gái của mình chắc chắn đều sẽ làm thật tốt!

Khi con lương 3 triệu và khi con lương 30 triệu, chắc chắn những chàng trai con gặp được cũng khác nhau. Thế nên vội mà làm chi hả mẹ? Sau tất cả, không phải mẹ chỉ muốn con hạnh phúc, đủ đầy thôi hay sao?
Đừng giục con lấy chồng nữa nhé mẹ, con sẽ lấy mà, chỉ là chưa phải lúc này thôi...
[ATTACHMENT NOT FOUND]
Nguồn: kênh 14

In mục này

  Trên thế gian này, người cô độc nhất là cha, được ca tụng ít nhất cũng là cha
Đăng bởi: ngoctuan - 10-08-2019, 11:32 AM - Diễn đàn: Tình Yêu - Gia Đình - Không có trả lời

[Hình ảnh: 136-590x308.jpg]
Tục ngữ nói: “Công cha như núi Thái Sơn”, núi kia cao ngút lại âm thầm, sừng sững mà ẩn mình trong khói sương. Núi kia chất phác giản đơn lại ẩn chứa bao bí ẩn diệu kỳ. Núi chỉ có cỏ cây đất đá thô kệch nhưng chôn giữ trong lòng bao kho báu.

Cha là người nghiêm khắc nhất, cũng là người cô độc nhất trên đời. Nhưng tình cha sâu nặng, bạn có cảm nhận được không?

Trên thế giới này, người khó hiểu được nhất chính là cha. Một mặt cha dạy bảo con tiết kiệm, mặt khác lại lẳng lặng cho con tiền tiêu vặt. Cha trách mắng con mắc lỗi lầm, trong thâm tâm lại không nỡ thấy con bị trách mắng. Cha chưa từng khen con tài giỏi thế nào, trong thâm tâm lại vô cùng tự hào. Cha không muốn con yêu sớm, trong thâm tâm lại hy vọng tương lai con sẽ có một gia đình hạnh phúc.

[Hình ảnh: nghe-thuat-ve-tranh-cat-nhat-ky-cua-me-1-780x405.jpg]
Trên thế giới này, người yêu con nhất mà không biểu lộ ra chính là cha. (Ảnh: tranhcatdongdep.com)
Trên thế giới này, người yêu con nhất mà không biểu lộ ra chính là cha. Cha vui lòng làm ngựa cho con cưỡi. Cha dám vì con che chắn phong ba.

Trên thế giới này, người gánh vác gánh nặng nhất cho con chính là cha.

Trên thế giới này, người cô độc nhất cũng là cha.

Trải qua nhiều phong ba nhất là cha.

Được ca tụng ít nhất cũng là cha.

Cha ơi!

Sau này, con cũng muốn sẽ nắm bàn tay thô ráp của cha, như cha khi xưa nắm bàn tay nhỏ nhắn của con, để cùng đi bên cha hết quãng đường.

[Hình ảnh: 20181101102049291.jpg]
Cám ơn cha! (Ảnh: aboluowang.com)
Có nhà thơ khuyết danh viết rằng:

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ,

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.

Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ,

Mây trời lồng lộng không phủ kín tình cha”.

Trong đường đời muôn lối tất bật ngược xuôi, cuộc sống với bao lo toan bề bộn cuốn trôi, khi ngoảnh đầu lại thì mẹ cha đã như lá úa trên cây, chỉ cơn gió thoảng là rụng rơi về nguồn cội.

Nếu có bao tình cảm yêu thương, săn sóc chưa kịp bày tỏ với mẹ cha, thì hãy tranh thủ thời gian khi lá vẫn còn xanh, chớ để lá vàng rụng rơi rồi mới chìm sâu trong hối tiếc.

In mục này

  Bữa ăn của chó Rottweiler 5 tháng tại Gervi
Đăng bởi: TrạichóRottweiler - 10-08-2019, 04:32 AM - Diễn đàn: Hội Yêu Chó Cảnh - Trả lời (2)

Chia sẻ khẩu phần 1 bữa ăn của chó Rottweiler 5 tháng tại trại chó Gervi. Mời các bạn xem tham khảo và chia sẻ kinh nghiệm nuôi chó đầy đủ dinh dưỡng nhé.

In mục này

  Đằng sau mỗi người mẹ gắt gỏng, có một người cha ‘vắng mặt’
Đăng bởi: admin2 - 10-07-2019, 02:54 PM - Diễn đàn: Tình Yêu - Gia Đình - Trả lời (1)

[Hình ảnh: 355-590x308.jpg]

Mỗi người phụ nữ lần đầu tiên làm mẹ, họ đang cố gắng hoàn thiện mình, xin cho phép cô ấy không được hoàn hảo, cho phép cô ấy là một người bình thường. Cô ấy cũng có cảm xúc vui giận của riêng mình, cũng có lúc có chút nóng giận…

Tôi đã đọc một câu rằng: đằng sau những gắt gỏng ấy, trên thực tế là do một thời gian dài dồn nén mà tuôn ra. Và đằng sau mỗi bà mẹ gắt gỏng, có một người cha “vắng mặt”.

Hy vọng rằng nhiều người cha có thể đảm nhận trách nhiệm kia: yêu vợ, chăm sóc con cùng vợ, có thể thay tã cho con và vui đùa cùng con…, cho vợ mình một khoảng không tự do và thoải mái.

Có một cuộc khảo sát, khi được hỏi: “Bạn nghĩ gì về mẹ?” ở các độ tuổi khác nhau. Thì câu trả lời là:

4 tuổi: Mẹ cái gì cũng biết!

14 tuổi: Mẹ không hiểu gì cả.

18 tuổi: Suy nghĩ của mẹ là quá lỗi thời.

25 tuổi: Nói chuyện một chút cùng mẹ.

45 tuổi: Nếu là mẹ, không biết mẹ sẽ xử lý chuyện này như thế nào?

85 tuổi: Tôi thực sự muốn trò chuyện cùng mẹ tôi …

Khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta thường không thể nhìn thấy mối quan tâm của người mẹ.

Khi còn nhỏ, chúng ta thường thấy mẹ lóng ngóng, càm ràm, kiểm soát, gắt gỏng. Nhưng lại không thấy mẹ đang cố gắng hết sức để hoàn thiện mình mỗi ngày.

Cho đến một ngày, chúng ta lớn lên và chợt hiểu rằng làm mẹ thật không hề dễ dàng. Chúng ta sẽ hiểu những thay đổi và nỗ lực mà mẹ đã gắng sức làm cho chúng ta.

Có lẽ đối với mẹ, được nghe một câu nói của bạn: “Mẹ ơi, con yêu mẹ, được làm con của mẹ thật là may mắn”, là điều hạnh phúc nhất trên thế gian này.

[Hình ảnh: 44023488_2099577113387371_2336509346290073600_n.jpg]
Có lẽ đối với mẹ, được nghe một câu nói của bạn: “Mẹ ơi, con yêu mẹ, được làm con của mẹ thật là may mắn”, là điều hạnh phúc nhất trên thế gian này. (Ảnh: facebook)
Mỗi người mẹ là một thiên thần đã được Chúa lựa chọn, với một tình yêu để chào đón sự xuất hiện của một sinh linh mới, hơn nữa sẽ dùng tình yêu ấy để nuôi nấng chăm sóc đứa trẻ nên người. Mẹ đã nguyện ý vất vả một đời, đồng hành cùng con, từng chút từng chút viết nên cuộc sống này.

Mẹ gắt gỏng, là vì ba dung túng nuông chiều. Những gì mẹ nói mỗi ngày là món này nóng không nên ăn, cái này quá ngọt không nên ăn, xem TV nhiều có hại cho mắt… Nhưng những gì mà ba nói là, con có muốn ăn khoai tây chiên không, con có muốn ăn kem không, chúng ta hãy cùng nhau xem TV nhé…

Mẹ mỗi ngày đều vừa đi làm vừa đưa con đi học, rất vất vả, cũng có lúc sẽ thúc giục con, mất bình tĩnh khi con chậm trễ.

Và ba sẽ đứng bên cạnh vừa lướt điện thoại di động vừa nhắc nhở: “Em không thể kiên nhẫn một chút với con sao? em không thể không gào lên sao”.

Tuy nhiên, ít người hiểu rằng, đằng sau người mẹ có vẻ hơi “gắt gỏng”, thì bao nhiêu nỗ lực đã được bỏ ra, bao nhiêu trách nhiệm đã được thực hiện và bao nhiêu nỗi ấm ức đã được nuốt vào trong.

Một Tiến sĩ tâm lý học tại Đài Loan đã từng nói: Ở trạng thái lý tưởng, mẹ đóng vai trò là một chiếc “container”, có thể hứng lấy và dung chứa tất cả các loại cảm xúc và nỗi buồn đến từ con trẻ.

Mẹ đã làm công việc khó khăn nhất trên thế giới: một người dọn dẹp, một đầu bếp, một y tá, một người bạn cùng chơi, một giáo viên, một người thợ thiết kế tủ treo quần áo, một người vận hành máy giặt …

Những lúc này, thử hỏi có bao nhiêu ông bố ở bên cạnh động viên và xắn tay giúp đỡ vợ mình?

Mẹ thực sự đã chịu quá nhiều nỗi tủi thân và hiểu lầm. Khi họ chăm sóc tốt cho con, thậm chí từ bỏ thú vui riêng của mình để giảng bài tập về nhà cho con… và không ai nhìn thấy những công việc khó khăn đó, cho rằng đó là việc hiển nhiên phải làm.

Đến một lúc nào đó họ quá mệt mỏi, không kiểm soát được cảm xúc của mình, không đủ kiên nhẫn và đã mắng con một tiếng. Khi đó họ lại bị coi là ‘một bà mẹ không tốt”, “bà mẹ này thật tệ”.

[Hình ảnh: 09_tinh_mau_tu.jpg]
Hy vọng rằng tất cả mọi người có thể bao dung, chấp nhận sự không hoàn hảo của mẹ. (Ảnh: internet24h.com)
Hy vọng rằng tất cả mọi người có thể bao dung, chấp nhận sự không hoàn hảo của mẹ.

Luôn mong rằng mọi bà mẹ đều đạt được trạng thái lý tưởng, ngay cả khi bạn muốn cân bằng gia đình và sự nghiệp, vẫn luôn luôn đối mặt với đứa trẻ bằng một nụ cười và lòng yêu thương vô bờ bến.

Cũng mong rằng các ông bố không “vắng mặt”. Các anh hãy xuất hiện đúng lúc để trao cho vợ mình những lời yêu thương và động viên trìu mến nhất. Đừng biến vợ mình thành những người phụ nữ ‘gắt gỏng’ chỉ bởi vì chiếc “container” đã quá tải rồi.

Cuối cùng, mẹ cũng là một người bình thường, cũng từng là một cô gái ngây thơ trong sáng, cũng có những ước mơ và sự tự do của riêng mình.

Vậy nên, mỗi người mẹ trên thế gian này đều xứng đáng được đối xử một cách dịu dàng nhất!

Theo Cmoney
Vân Hà biên dịch

In mục này

  Vẹt bị sưng hạch
Đăng bởi: Nguyễn Lộc - 10-06-2019, 09:49 PM - Diễn đàn: Thắc Mắc - Góp Ý - Trả lời (1)

Cho em hỏi vẹt bị sưng hạch thì phải làm sao ạ cảm ơn các

In mục này

  Hà Nội khuyến khích không ăn thịt chó, mèo: Nhiệt liệt ủng hộ chủ trương văn minh
Đăng bởi: ngoctuan - 10-06-2019, 09:11 PM - Diễn đàn: Hội Yêu Chó Cảnh - Không có trả lời

(VTC News) - Việc Hà Nội khuyến cáo người dân từ bỏ thói quen ăn thịt chó, mèo là chủ trương văn minh, cần được ủng hộ nhiệt liệt, góp xây dựng thủ đô văn minh.
Hà Nội từng có hẳn một con phố chuyên bán thịt chó mang tên Nhật Tân. Vài năm trở lại đây, hàng chục hàng quán chuyên bán thịt loài động vật được cho là thân thiết nhất với con người này đã dần đóng cửa.

Đâu đó ở Nhật Tân vẫn còn một vài biển hiệu rao bán thịt chó, nhưng tất cả đã cũ nát, rách rưới treo trước những ngôi nhà cửa đóng then cài. Người ta từng xì xào bàn tán về việc những chú chó bị giết quay về báo oán những chủ quán buộc họ phải đóng cửa.

Việc những quán thịt chó ở Nhật Tân đóng cửa từng được xem là một dấu hiệu tích cực, cho thấy người dân đã dần thay đổi thói quen, cách nhìn nhận về việc ăn thịt chó.

[Hình ảnh: thit-cho-a-1611466.jpg]
Những chú chó từng là người bạn trung thành của con người cho đến khi bị...lên mâm.

Tuy nhiên, thịt chó lại len lỏi vào từng con phố, ngõ chợ ở Hà Nội. Không biết bao nhiêu quán thịt chó vẫn đang ngày ngày hiển hiện, thậm chí hoành tráng hơn xưa trên đất Hà Thành.

Giờ không chỉ thịt chó, những quán bán thịt mèo cũng mọc lên nhan nhản. Những con mèo ngày ngày vẫn nằm ngủ cùng con người nay cũng lên bàn nhậu.

Thịt chó, mèo giờ không chỉ là món nhậu của nhiều người, thuộc đủ các tầng lớp từ giới trí thức cho tới lao động phổ thông, mà còn được xem là thứ thịt giải xui mỗi khi họ gặp chuyện chẳng lành. Ăn thịt chó, mèo vì thế chẳng có lý do nào để giảm đi.

Ngày nay, trước sự lên án mạnh mẽ của nhiều người, những hàng quán ở Hà Nội lặng lẽ gỡ biển bán “Thịt Chó”, “Thịt Mèo” để thay bằng cái tên nghe có vẻ mĩ miều, nhân đạo hơn: “Thịt Cầy”, “Tiểu Hổ”.

Nếu như với những người Tây phương việc ăn thịt chó, mèo là biểu hiện sự thiếu văn minh, thì ở Việt Nam, thịt của hai loại này lại bất ngờ được xem là món ăn khoái khẩu của một đại bộ phận, riêng thịt chó còn được người ta đẩy lên thành cái gọi là văn hóa "ăn thịt chó".

Giữa tháng ăn thịt chó, cuối tháng ăn thịt chó. Những tưởng xã hội càng văn minh thì việc ăn thịt chó sẽ biến mất, nhưng thật tiếc điều đó đã không xảy ra ở Việt Nam, và thủ đô Hà Nội là một ví dụ đậm nét trong việc tiêu thụ thịt chó, thịt mèo.


Những con chó, con mèo vốn hàng ngày là bạn với con người, bỗng bị xiềng xích, bị đập búa vào đầu cho tới chết, rồi mang đi thui trên những ngọn lửa thành ra đen xì. Chúng sau đấy được đem đi hấp, nướng ngay trên những con phố sầm uất dễ thu hút nhất, rồi biến thành một phần của những nồi lẩu nghi ngút khói, bên cạnh những bát tiết canh chó đỏ au. Thiết nghĩ chẳng có cái chết nào khủng khiếp và man rợ tới như vậy.

Nhìn những chú chó, chú mèo bị thui đen, mắt trợn trừng, nhe răng trắng ởn nằm trên những sạp hàng cáu bẩn, hay trong những lồng kính trên những con phố Hà Nội nhìn thật thiếu nhân đạo, kém văn minh.

Ăn thịt chó, mèo còn kéo theo đó là hiện tượng bất ổn xã hội. Đó là khi những chú chó bất ngờ trở thành nguồn sống của phường đầu trộm đuôi cướp, nghĩa là trộm không xong thì quay ra cướp.


Nhìn những chú chó, chú mèo bị thui đen, mắt trợn trừng, nhe răng trắng ởn nằm trên những sạp hàng cáu bẩn, hay trong những lồng kính trên những con phố Hà Nội nhìn thật thiếu nhân đạo, kém văn minh.
Những con chó đang tung tẩy ngoài đường bỗng nhiên bị những kẻ trộm chó tròng cổ lôi đi xềnh xệch trên phố. Những tên trộm sẵn sàng đáp trả lại chủ nhân những chú chó bằng súng và dùi cui điện. Nhiều mạng người lương thiện đã bị những tên đầu trộm đuôi cướp sát hại. Ngược lại, nhiều tên trộm phải đổi mạng với chính những con chó mà chúng ra tay giết hại. Những hình ảnh mà chỉ nghĩ tới thôi cũng đã thấy rùng mình về sự tàn bạo.

Bấy nhiêu hệ luỵ khủng khiếp đó đã đủ chứng minh sự thiếu văn minh, tàn bạo xung quanh chuyện ăn thịt chó mèo.

Ở thời kỳ đói khát, việc giết và ăn thịt một con chó, con mèo hoặc chuột bọ, rắn rết còn có lý do để giải thích. Nhưng đến thời đại này, khi mà các nguồn dinh dưỡng từ thịt cá đã ê hề, chuyện ăn uống đã nâng lên tầm nghệ thuật thì việc ăn thịt chó mèo, rắn rết, chuột bọ thật sự là chuyện không nhỏ xét theo khía cạnh văn hoá, văn minh.

Mới đây UBND TP. Hà Nội đã ban hành văn bản về tăng cường công tác quản lý nuôi, giết mổ, kinh doanh và sử dụng thịt chó, mèo, trong đó vận động người dân không ăn thịt chó, mèo. Chính điều này sẽ tạo ra hình ảnh phản cảm đối với khách du lịch nước ngoài đến Hà Nội, khi tại đây có trên 1.000 điểm kinh doanh chó, mèo thương phẩm.

Chắc hẳn không phải ai cũng đồng tình với đề nghị trên nhưng nên làm như vậy. Từ bỏ được thói quen ăn thịt chó, mèo, ít nhất chúng ta đã góp phần làm giảm bớt những bất ổn trong xã hội từ việc "săn chó", "bắt người" như hiện nay. Lớn lao hơn đó còn là sự thể hiện một xã hội văn minh, nhân ái.

Việc quên đi “miếng dồi chó”, “thịt mèo” còn sẽ giúp cải thiện hình ảnh của người Việt trong mắt du khách nước ngoài. Những người dân Thủ đô cần phải là những người đi tiên phong trong việc này.

PHẠM CHIỂU

In mục này

  Thử Nghiệm Nghịch Ngu: Tắm Với Coca Cola - Ngu Ngốc hay Thần Thánh?
Đăng bởi: shikage - 10-06-2019, 06:19 PM - Diễn đàn: Clip Vui - Không có trả lời

In mục này

  Trong phúc có họa, trong họa có phúc bởi tất cả đều là sự an bài tốt nhất
Đăng bởi: ngoctuan - 10-06-2019, 05:54 PM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

[Hình ảnh: 767-590x308.jpg]
Tất cả đều là sự an bài tốt nhất, trong phúc có họa, trong họa có phúc, ai biết rằng tương lai sẽ có những thay đổi kinh ngạc?

Một lữ khách thấy bà lão bên bờ sông đang buồn rầu vì không biết làm thế nào qua sông. Lữ khách cũng đã mệt mỏi gần như kiệt sức rồi, bèn dốc hết sức toàn thân giúp bà lão. Kết quả, vừa sang sông, bà cụ chẳng nói năng gì đã vội vàng đi mất.

Lữ khách thấy rất hối tiếc. Anh cảm thấy dường như không đáng để bản thân vắt hết sức lực giúp bà lão, vì ngay cả từ “Cảm ơn” anh cũng chẳng nhận được.

Nào có hay, mấy giờ sau, đúng lúc anh đang mệt mỏi đến mức khó cất bước, một người trẻ tuổi đuổi kịp anh. Người trẻ tuổi nói, cảm tạ anh đã giúp bà nội tôi. Chỉ tiếc rằng bà không thể nói được, nên phải dùng cử chỉ tay để căn dặn tôi đem những thứ này biếu tặng anh, tôi chắc anh cũng đang cần dùng đến. Nói rồi, người trẻ tuổi lấy ra lương khô và cả con ngựa anh ta đang cưỡi tặng lữ khách.

Nhiều lúc chúng ta luôn sốt ruột muốn có ngay câu trả lời, nhưng cuộc đời lại bắt chúng ta phải nhẫn nại mà chờ đợi. Ngay cả chúng ta có hét lên với thung lũng trống vắng, thì cũng phải đợi một lúc mới nghe được âm thanh vang vang văng vẳng vọng lại.

Cũng có nghĩa là, cuộc đời luôn sẽ cho chúng ta câu trả lời, nhưng sẽ không lập tức nói hết thảy cho chúng ta biết.

Thực ra, tháng năm như một ngọn cây khổng lồ cành lá đan xen ngang dọc, mà cuộc đời là chú chim nhỏ bay vào bay ra trong đó. Nếu một ngày nào đó, chúng ta gặp gió mưa rét buốt trên đường đời, con tim đã không thể chịu đựng nổi nữa, thế thì, hãy kiên nhẫn đợi một chút. Rất có thể ngọn cây khổng lồ này đang chống chọi với gió rét để gây dựng khí tượng mùa xuân, đồng thời từng chút từng chút một tiến đến gần chúng ta, chỉ cần chúng ta nỗ lực.

Báo đáp không nhất định sẽ lập tức xuất hiện sau khi phó xuất. Chỉ cần chúng ta chịu đợi chờ một chút, những điều tốt đẹp của cuộc sống luôn luôn đến vào lúc chúng ta không để ý nhất.

Bởi vì, tất cả đều là sự an bài tốt nhất!

Khi chúng ta ở trong nghịch cảnh, cảm thấy mọi việc đều không thuận lợi, tình yêu, công việc, sự nghiệp, lý tưởng đều trở thành mây khói, lòng sinh ra ý niệm tuyệt vọng… Lúc ấy hãy thay đổi góc độ để xem xét vấn đề, tự nhủ với bản thân mình: Tất cả đều là sự an bài tốt nhất, trong phúc có họa, trong họa có phúc, ai biết rằng tương lai sẽ có những thay đổi kinh ngạc?

[Hình ảnh: cloud-143152_960_720.jpg]
Khi chúng ta ở trong nghịch cảnh, hãy thay đổi góc độ để xem xét vấn đề, bởi vì: Tất cả đều là sự an bài tốt nhất. (Ảnh: pixabay.com)
Còn có một câu chuyện như thế này.

Có một vị quốc vương rất thích săn bắn, và thường cùng tể tướng cải trang vi hành. Câu cửa miệng của thừa tướng là: “Tất cả đều là sự an bài tốt nhất”.

Một hôm, quốc vương vào rừng sâu săn bắn, ông bắn một mũi tên hạ được một con báo hoa. Quốc vương xuống ngựa đến xem báo hoa. Nào ngờ báo hoa dùng hết sức tàn, lao lên vồ, cắn đứt đốt ngón tay út của ông.

Quốc vương bảo tể tướng uống rượu giải sầu, ai ngờ tể tướng lại mỉm cười nói: “Bẩm đại vương, ngài hãy nghĩ thoáng một chút, tất cả đều là sự an bài tốt nhất!”.

Quốc vương nghe vậy rất bực mình, nói: “Nếu quả nhân tống giam khanh vào ngục, đó cũng là sự an bài tốt nhất sao?”.

Tể tướng mỉm cười nói: “Nếu là như vậy, thần cũng tin rằng, đó là sự an bài tốt nhất”.

Quốc vương nổi giận, sai người đem tể tướng tống giam trong ngục.

Một tháng sau, quốc vương đã dưỡng lành vết thương, một mình đi vi hành. Ông đến một vùng núi rừng hẻo lánh, bỗng từ trên núi một nhóm thổ dân xông xuống, bắt ông trói gô lại rồi đem về bộ lạc.

Bộ lạc nguyên thủy trên núi, mỗi khi đến ngày trăng tròn đều xuống núi tìm vật tế Nữ Thần Mặt Trăng. Thổ dân chuẩn bị đưa quốc vương đi thiêu để tế Thần.

Đúng lúc quốc vương tuyệt vọng, viên quan tư tế bỗng kinh hãi thất sắc, ông ta phát hiện ra ngón tay út của quốc vương bị thiếu một đốt. Đây là đồ tế không hoàn mỹ, nhận được đồ tế như thế này, Nữ Thần Mặt Trăng sẽ nổi giận. Thế là nhóm thổ dân thả quốc vương đi.

Quốc vương mừng rỡ, sau khi về cung sai người thả ngay tể tướng, bày tiệc rượu mời. Quốc vương nâng chén chúc rượu tể tướng rằng: “Khanh nói thực sự không hề sai chút nào, quả nhiên, tất cả đều là sự an bài tốt nhất! Nếu chẳng phải quả nhân bị báo hoa cắn, thì hôm nay ngay cả mệnh ta cũng đã mất rồi”.

Quốc vương bỗng như nhớ ra điều gì, hỏi tể tướng: “Nhưng khanh vô duyên vô cớ bị giam trong ngục hơn một tháng, vậy thì nói sao đây?”.

Tể tướng chậm rãi uống chén rượu, rồi mới nói: “Nếu thần không bị giam trong ngục, thế thì người tháp tùng bệ hạ đi vi hành ắt là thần. Khi thổ dân phát hiện ra bệ hạ không phù hợp để tế Thần, vậy chẳng phải sẽ đến lượt thần đó sao?”.

Quốc vương không nén nổi phá lên cười ha hả, rồi nói: “Quả nhiên không sai, tất cả đều là sự an bài tốt nhất!”.

Câu chuyện trên nói nên một đạo lý: Khi chúng ta gặp sự việc không như ý, tất cả nhất định là sự an bài tốt nhất! Chớ buồn rầu, chớ chán nản, cũng không được nhìn nhất thời. Hãy đưa tầm mắt nhìn ra xa, mở rộng tầm nhìn cuộc đời. Chớ than thân trách phận, chớ trách Trời oán người, hãy luôn luôn lạc quan, cố gắng, tin rằng Trời không tuyệt đường sống con người.

[Hình ảnh: sky-2667455_960_720-1.jpg]
Hãy cứ lạc quan, cố gắng, ông Trời không tuyệt đường sống con người. (Ảnh: pixabay.com)
“Tất cả đều là sự an bài tốt nhất”, đây chính là câu chuyện mà các bậc thầy thôi miên tâm lý thích kể nhất. Vì họ thấy rằng, tiềm ý thức của con người vô cùng lớn mạnh, hơn nữa lại không có khả năng phán đoán, chỉ cần chúng ta nhập vào câu lệnh và chương trình chính xác, tiềm ý thức sẽ nghe theo và thực hiện. Thôi miên là phương pháp nhanh nhất ảnh hưởng đến tiềm ý thức, gây dựng lại tiềm ý thức.

Câu chuyện này có tác dụng chính diện tích cực, thực tế chứng minh tác dụng vô cùng lớn. Rất nhiều người nghe xong câu chuyện này, đều có sự cải biến cuộc đời, hơn nữa cuộc đời sau đó còn tiếp tục chứng minh câu nói ấy.

Kỳ thực, chỉ cần chúng ta suy nghĩ lại kỹ lưỡng mỗi sự kiện trong cuộc sống, cũng có thể tự nói với bản thân rằng: “Tất cả đều là sự an bài tốt nhất”. Khi ở quanh chúng ta có người phát tín hiệu cầu cứu, như tâm trạng chán nản, nổi giận đùng đùng, hoặc hành vi dị thường, thì hãy kể câu chuyện này cho họ, khơi thông tâm lý hữu hiệu hơn các biện pháp dự phòng rất nhiều.

Do đó, tất cả đều là sự an bài tốt nhất. Cảm ơn hết thảy những gì chúng ta gặp trong cuộc đời.

Theo mạng Lệ Chí
Nam Phương biên dịch

In mục này

  Khoa học chứng minh: Vợ hay cằn nhằn chồng sẽ chết sớm
Đăng bởi: ngoctuan - 10-06-2019, 02:41 PM - Diễn đàn: Tình Yêu - Gia Đình - Trả lời (1)

[Hình ảnh: news_1570338308.png]
Ảnh minh hoạ.

Các nhà nghiên cứu tại Đại học Copenhagen, Đan Mạch cho thấy chồng nghe vợ cằn nhằn quá nhiều có tỷ lệ tử vong cao hơn từ 50 - 100% so với những gia đình yên ổn, điều này càng nguy hiểm hơn với đàn ông thất nghiệp hoặc có việc làm không ổn định.

Tranh cãi là điều thường diễn ra trong những gia đình đặc biệt là ở các hộ gia đình với cặp vợ chồng mới cưới. Mặc dù vậy, các ông chồng hãy cẩn thận vì khoa học cho thấy nghe vợ cằn nhằn quá nhiều đôi khi làm giảm tuổi thọ của người chồng.

Đặc biệt hơn nữa, nếu người chồng này thất nghiệp hoặc có công việc không ổn định, hiệu ứng trên càng rõ rệt hơn.

Nghiên cứu được đăng tải trên tạp chí Epidemiology & Community Health chỉ ra, họ thống kê 10.000 nam giới và phụ nữ Đan Mạch với độ tuổi từ 36 tới 52.

Câu hỏi chung được đặt ra là về mối liên kết thông thường giữa hai vợ chồng "trong cuộc sống hàng ngày, ai là người tạo ra nhiều áp lực nhất cho bạn?" và "ai là người luôn đòi hỏi quá nhiều tới mức làm bạn khó chịu?".

Các nhà nghiên cứu sau đó phát cho những người tham gia một mảnh giấy để tick vào các ô bao gồm bạn bè, hàng xóm, vợ/chồng, họ hàng hoặc con cái.

9% người tham gia cho rằng vợ hay chồng của họ đòi hỏi quá nhiều, 10% nghĩ rằng vấn đề tới từ con cái, 6% tới từ gia đình và chỉ 2% tới từ bạn bè. Với câu hỏi còn lại, 6% người tham gia luôn cãi cọ với vợ/chồng, 6% cái nhau với con cái, 2% với gia đình và chỉ 1% với bạn bè.

Nhóm nghiên cứu tiếp tục theo dõi những người tham gia thêm 11 năm nữa, trong số này có 4% phụ nữ và 6% nam giới qua đời, đa phần là do ung thư, còn lại tới từ những vấn đề sức khoẻ hoặc tai nạn. Sau đó họ tiếp tục thống kê những chỉ số liên quan tới giới, tình trạng hôn nhân, tình trạng sức khoẻ, tinh thần, trợ giúp cảm xúc từ bên ngoài...

Các nhà khoa học thấy rằng những người bị đòi hỏi quá nhiều, hay phải nghe lời cằn nhằn từ vợ, chồng hoặc con cái có tỷ lệ tử vong cao hơn từ 50 -100% so với những người không có vấn đề gì.

Các nhà nghiên cứu Rikke Lund, Ulla Christensen, Charlotte Juul Nilsson, Margit Kriegbaum và Naja Hulvej Rod tới từ trường Đại học Copenhagen, Đan Mạch phát biểu: "Trong nghiên cứu này, chúng tôi nhận ra rằng đàn ông rất dễ bị trầm cảm, áp lực từ những lời cằn nhằn phía người vợ, trong khi đó những người vợ lại gặp phải rắc rối từ họ hàng, con cái nhiều hơn".

Bổ sung thêm cho luận điểm trên, nhóm nghiên cứu cho rằng có rất nhiều phát hiện trước đó cho thấy đàn ông gặp phải stress sẽ sản sinh ra lượng cortisol lớn, từ đó làm ảnh hưởng tới sức khoẻ. Và chỉ có những người gần nhất trong gia đình như vợ hay con cái mới tạo cho đàn ông nhiều stress tới vậy, hàng xóm; công việc hay họ hàng không phải là thứ khiến đàn ông bận tâm quá nhiều.

Điều này còn thậm tệ hơn với những người đàn ông không có công việc ổn định hoặc thất nghiệp. Nhóm nghiên cứu cho rằng họ dễ gặp phải cằn nhằn từ vợ hơn (tất nhiên rồi) và khả năng chống chọi lại stress của họ không tốt như những người giàu có, có việc làm. Lý do vì họ có quá ít tài nguyên, quan hệ để xử lý khủng hoảng bên trong.

Mặc dù vậy, nhóm nghiên cứu cho hay thống kê trên chỉ có tính chất tham khảo vì nó phụ thuộc nhiều vào các yếu tố xung quanh.

Thế nhưng, họ cũng khuyên các cặp vợ chồng nên xây dựng mối quan hệ lành mạnh, tìm ra phương pháp giải quyết xung đột để giữ gia đình êm ấm, tuổi thọ kéo dài.

In mục này


Thành viên đang trực tuyến
Hiên tại có 384 thành viên đang trực tuyến » 0 Thành viên | 382 Khách
Bing, Google

Mã nguồn bởi MyBB, © 2002-2026 Tài Trợ Bởi Thamdinh.com.vn.