11-26-2011, 12:20 PM
Ðề: Quán trà đá đạo
Cuộc sống luôn có những khoảng lặng, đôi khi ta bước ra ngoài những cái xô bồ, bon chen đó để ngồi yên nhìn vào nó. Ta thấy xã hội như một đàn kiến đang bò trong một "trật tự" hỗn độn
. Dẫu là vô thức ta vẫn nhận thấy cuộc sống thật muôn hình muôn vẻ, đa chiều... Có những góc nhìn rất bình thường, bình thường bởi nó diễn ra hàng ngày xung quanh ta, vậy mà vẫn có nhiều điều khiến ta phải bất ngờ và không khỏi chạnh lòng suy nghĩ...~o) mời chú một chén trà nào, hi chú có cái nhìn hơi lơ mơ của dân văn nghệ
, ra đường lại nhìn lên ngọn cây
) ( giống tớ) he he... Quý hóa.
neverstop123, post: 138639 Đã viết:Sáng nay đi ăn sáng cùng mấy anh bạn
đang ăn thì: - anh ơi đánh giày không? - một thằng bé đen nhẻm và gầy gò với chiếc hộp đánh giày to tổ chảng đang mời mấy thằng tôi với ánh mắt cầu khẩn
- Răng tao còn chưa đánh huống hồ đánh giày hả mày? - 1 anh bạn tôi buột miệng nói.
rồi cả hội lại nâng chén và xì xụp ăn
.....
Một cô bé chạc khoảng lớp 4,5 gì đó tiến lại gần thằng bé đánh giày
- anh ơi này
cô bé bưng nguyên bát phở mà bố cô bé vừa gọi cho cô bé ra cho cậu bé đánh giày.
...bất giác tôi hơi xấu hổ
--------------------------
Cuộc sống luôn có những khoảng lặng, đôi khi ta bước ra ngoài những cái xô bồ, bon chen đó để ngồi yên nhìn vào nó. Ta thấy xã hội như một đàn kiến đang bò trong một "trật tự" hỗn độn
. Dẫu là vô thức ta vẫn nhận thấy cuộc sống thật muôn hình muôn vẻ, đa chiều... Có những góc nhìn rất bình thường, bình thường bởi nó diễn ra hàng ngày xung quanh ta, vậy mà vẫn có nhiều điều khiến ta phải bất ngờ và không khỏi chạnh lòng suy nghĩ...~o) mời chú một chén trà nào, hi chú có cái nhìn hơi lơ mơ của dân văn nghệ
, ra đường lại nhìn lên ngọn cây
) ( giống tớ) he he... Quý hóa.

