Thông kê diễn đàn
» Thành viên: 176,918,   » Thành viên mưới nhất: admin,   » Chủ đề: 46,693,   » Bài viết: 420,659,  
Thống kê đầy đủ

  Hà Nội - thanh lý chào mào
Đăng bởi: minh ngoc - 05-05-2019, 07:07 AM - Diễn đàn: Thảo luận chung - Không có trả lời

Ko có thời gian chăm sóc, cần thanh lý e chào mào nuôi đc hơn 2 năm ( hình dang đẹp, ko tật lỗi, rất thuần..). Giá : 1,2tr. liên hệ : 0912072318.

In mục này

  Người Việt sĩ diện, khoe khoang, dễ chán nản khi gặp khó
Đăng bởi: ngoctuan - 05-03-2019, 11:49 PM - Diễn đàn: Tôi Yêu Việt Nam - Không có trả lời

- PGS Bùi Hoài Sơn đánh giá, người Việt ỷ lại, dễ chán nản khi gặp khó khăn, không biết lo xa, sĩ diện, tính tổ chức kỷ luật kém,…

Tại hội thảo "Vai trò của truyền thông trong văn hoá ứng xử hiện nay" do Bộ Văn hoá, Thể thao và du lịch phối hợp cùng Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức ngày 16/3, PGS Bùi Hoài Sơn, Viện trưởng Viện Văn hoá nghệ thuật quốc gia đã chỉ ra nhiều "thói hư, tật xấu" của người Việt Nam.

“Người Việt quá tin vào may rủi”

Theo ông Sơn, người Việt quá ỉ lại vào việc được thiên nhiên ưu đãi nên sinh ra lối sống lười biếng lao động, thiếu ý thức trong khai thác tài nguyên.

"Đáng lý người Việt phải biết tìm cách làm chủ thì lại quá lệ thuộc vào trời. Trong quá trình sống hay lao động sản xuất, người Việt thường tin vào số phận, may rủi, trông chờ vào thiên nhiên, dẫn đến việc dễ chán nản, chùn bước khi gặp phải khó khăn", ông Sơn nói.

[Hình ảnh: nguoi-viet-si-dien-khoe-khoang-de-chan-n...-kho-1.JPG]

PGS Bùi Hoài Sơn, Viện trưởng Viện Văn hoá nghệ thuật quốc gia đã chỉ ra nhiều "thói hư, tật xấu" của người Việt Nam.

Vì lối lao động sản xuất chỉ biết dựa trên kinh nghiệm về thời tiết nên người Việt hiện nay thiếu ý thức nghiên cứu khoa học. Lối sống tiểu nông còn dẫn đến sự tùy tiện, manh mún, không biết lo xa, thiếu đầu óc tính toán trong kinh doanh, sản xuất chủ yếu dựa vào kinh nghiệm.

Nhiều người đề cao thói quen “ăn xổi, ở thì" và những lợi ích thiết thực trước mắt nên ít chú tâm đến lợi ích chiến lược bền lâu.

Viện trưởng Viện Văn hoá nhận định, cũng vì chịu ảnh hưởng bởi truyền thống "dùi mài kinh sử" vượt qua các kỳ thi nhằm có địa vị xã hội để hưởng vinh hoa phú quý nên nhiều người Việt học hành không đến nơi đến chốn.

Theo một số cuộc điều tra xã hội học cho thấy, số người đến thư viện đọc sách, học tập, nghiên cứu vì say mê khoa học không nhiều mà họ đến chỉ để đọc sách hay học tập ôn thi hoặc hoàn thành một chứng chỉ rồi bỏ đấy.

“Do đó, khi học tập, nghiên cứu, người Việt nặng nề với giáo điều, sao chép và thuộc lòng các lý thuyết có sẵn. Lối học đó đã trói buộc những sáng kiến, kìm hãm lối tư duy phản biện, dẫn tới thiếu tự ti, không dám vượt bỏ quá khứ”, ông khẳng định.

“Người Việt hư danh, ảo tưởng, sĩ diện”

Sĩ diện là một trong những thói xấu được PGS Bùi Hoài Sơn nêu ra. Theo ông, người Việt Nam thường giấu đi cái nghèo, cái khổ (đói cho sạch, rách cho thơm). Không mấy người Việt thú thật được nỗi cực nhọc, vất vả đã từng phải chịu đựng, từ đó dẫn đến thói kiêu căng.




Truyền thống trọng danh cũng là một đặc trưng của người Việt. Một điều tra năm 1996 cho thấy, khoảng 60% công nhân Việt Nam mong muốn con cái mình trở thành trí thức, chỉ có số ít mong muốn con cái nối tiếp sự nghiệp của mình, tức trở thành công nhân.

“Song đi liền với tính trọng danh là thói háo danh, mua danh được thể hiện rõ qua nạn bằng giả, bằng thật học giả trong xã hội hiện nay”, ông Sơn nói.

[Hình ảnh: nguoi-viet-si-dien-khoe-khoang-de-chan-n...ap-kho.JPG]

PGS Bùi Hoài Sơn phát biểu tại hội thảo "Vai trò của truyền thông trong văn hoá ứng xử hiện nay" do Bộ Văn hoá, Thể thao và du lịch phối hợp cùng Hội Nhà báo Việt Nam tổ chức.

Tính cục bộ, kéo bè cánh, chỉ vì lợi ích cá nhân, địa phương cục bộ khiến người Việt khó hoà nhập với nền kinh tế toàn cầu. Tình trạng níu kéo nhau, không muốn cho người khác hơn mình cùng thói quen ghen ghét, đố kỵ, dẫn đến việc "một người thì làm tốt, ba người thì làm tồi, bảy người thì làm hỏng".

Dẫn lại kết quả Viện Nghiên cứu xã hội Mỹ về 10 đặc điểm cơ bản của người Việt Nam, ông Sơn cho biết, người Việt cần cù lao động song để thỏa mãn nên tâm lý hưởng thụ còn nặng; mặc dù thông minh, sáng tạo nhưng chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.

Bên cạnh đó, mặc dù khéo léo nhưng ít người cố gằng duy trì tới cùng; vừa thực tế, vừa mơ mộng nhưng lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.

Ham học hỏi, có khả năng tiếp thu nhanh cũng là một đặc điểm nổi bật của người Việt. Tuy nhiên, người Việt lại ít khi học "đến đầu đến đuôi" nên kiến thức không hệ thống, mất căn bản. Ngoài ra, việc học tập không phải là mục tiêu tự thân của mỗi người Việt Nam, bởi khi còn nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện, vì kiếm công ăn việc làm, ít vì trí đam mê.

Mặc dù người Việt có tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái, song hầu như chỉ trong những hoàn cảnh, trường hợp khó khăn, bần hàn. Còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì tinh thần này rất ít xuất hiện.

Ngoài ra còn một số những đặc điểm khác của người Việt như xởi lởi hiếu khách song không bền; tiết kiệm song nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ như vì sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời; thích tụ tập nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh; yêu hòa bình, nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu chiến, hiếu thắng vì những lý do tự ái, lặt vặt, đánh mất đại cục.

Viện trưởng Sơn cho rằng nếu không thẳng thắn thừa nhận những thói xấu trên và tìm giải pháp khắc phục sẽ tạo rào cản và sức ì nặng nề cho sự nghiệp phát triển đất nước.

Thúy Nga

In mục này

  Đàn chó Rottweiler con bố nhập mẹ vô địch VN mở mắt hóng chủ
Đăng bởi: TrạichóRottweiler - 05-03-2019, 08:44 PM - Diễn đàn: Hội Yêu Chó Cảnh - Trả lời (2)

Đàn chó con Rottweiler con của bố nhập vô địch trẻ Lithuania, mẹ vô địch Việt Nam 03-2019 Melsee. Đàn chó bước sang ngày tuổi thứ 14 thì mở mắt hết. Bạn nào thích chó Rottweiler thì xem đàn chó con và cho trại Gervi xin nhận xét nhé. Đàn cún có mấy nhóc mở mắt là hóng chủ đón đó các bạn.

In mục này

  Đọc xong mà giật mình!
Đăng bởi: ngoctuan - 05-02-2019, 12:19 PM - Diễn đàn: Tình Yêu - Gia Đình - Trả lời (1)

[ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND] [ATTACHMENT NOT FOUND]

In mục này

  Chó Corgi 2 tháng bố mẹ nhập Nga siêu chất
Đăng bởi: TrạichóRottweiler - 05-01-2019, 07:46 PM - Diễn đàn: Hội Yêu Chó Cảnh - Trả lời (5)

Chó Corgi con 2 tháng tuổi bố mẹ nhập Nga siêu chất của Vườn Bách Chó Gervi.

In mục này

  Đuổi bắt khiến kẻ cướp chết: Phạt hành động nghĩa hiệp chẳng khác gì khuyến khích sự tàn ác của nhữn
Đăng bởi: ngoctuan - 04-29-2019, 11:56 PM - Diễn đàn: Chia Sẻ Chuyện Xã Hội - Không có trả lời

Bất kỳ hình phạt nào đối với hành động đuổi bắt cướp sẽ giống như khuyến khích thêm sự tàn ác, điên cuồng của bọn cướp giật - những con thú đội lốt người.
Sáng 26/4, anh Hoàng Quốc Bảo lái ô tô chở hai người khác trên xa lộ Hà Nội (TP.HCM). Khi đang dừng để đi vệ sinh, bất ngờ, hai nam thanh niên đi xe máy áp sát ô tô, giật túi xách rồi bỏ chạy.

Ngay lập tức, anh Bảo lái xe đuổi theo. Được một đoạn, hai tên cướp tông vào tường ngã nhào. Anh Bảo xuống xe khống chế được một đối tượng là Nguyễn Thế Ngọc. Đối tượng còn lại chạy thoát.

Khi làm việc tại cơ quan công an, Nguyễn Thế Ngọc thừa nhận hành vi tội phạm. Tên này còn có biểu hiện bất thường và được đưa tới bệnh viện. Tại đây, Nguyễn Thế Ngọc bị xác định là bể bàng quang dẫn tới tử vong.

[Hình ảnh: 466de05a3f1bd6458f0a.jpg]

Hiện trường vụ việc tài xế truy đuổi khiến kẻ cướp bị chết. (Ảnh: Tiền Phong).

Hiện tại, nguyên nhân cái chết của đối tượng Nguyễn Thế Ngọc đang được cơ quan công an điều tra làm rõ. Tuy nhiên, giới luật sư cũng như công chúng đang có những tranh luận gay gắt về án phạt dành cho tài xế Hoàng Quốc Bảo.

Có ý kiến cho rằng, tài xế Hoàng Quốc Bảo dù chỉ đuổi theo hai tên cướp nhưng không may xảy ra tai nạn hoặc cố tình tông vào tên cướp thì đều phải chịu trách nhiệm hình sự.

Tuy nhiên, có rất nhiều người băn khoăn, truy cứu trách nhiệm hình sự của người lái xe trong trường hợp này là không hợp tình hợp lý.

Người lái xe có quyền truy đuổi kẻ cướp để bảo vệ tài sản của mình. Tuy nhiên, khi sử dụng phương tiện giao thông là ô tô để truy đuổi mà gián tiếp gây ra tai nạn khiến kẻ cướp chết thì có thể bị xử phạt hành chính vi phạm giao thông. Hoặc nếu là án hình sự, có thể ở mức thấp nhất.

Việc xử người tài xế như thế nào, đó là trách nhiệm của cơ quan chức năng. Người viết bài này tin rằng, những người làm công vụ sẽ đủ trình độ và chuyên môn để điều tra rõ sự việc, đưa ra mức án hợp tình hợp lý.

200Thăm dò ý kiến: Theo bạn, tài xế truy đuổi khiến tên cướp bị tai nạn và thiệt mạng thì người tài xế đó liệu có bị truy cứu trách nhiệm hình sự?

Tuy nhiên, cướp giật trên đường phố TP.HCM và nhiều địa phương khác là câu chuyện không hề mới. Thậm chí, càng về những năm gần đây, tình trạng này diễn ra ngày càng phức tạp. Ngày càng có nhiều vụ cướp giật táo tợn xảy ra. Kẻ cướp còn mang theo hung khí và sẵn sàng đoạt tính mạng nếu gặp phải sự chống đối từ phía nạn nhân.

Chắc hẳn nhiều người vẫn còn nhớ, vào năm 2012, tên Hồ Trúc Duy đã chặt tay chị Nguyễn Ngọc Thúy trên cầu Phú Nhuận (TP.HCM) để cướp xe SH.

Tháng 6/2018 một cặp đôi đi xe máy quyết định giật điện thoại của một phụ nữ đang ngồi trong công viên. Khi bị các trinh sát truy đuổi, chúng vẫn ngoan cố bỏ trốn. Khi bắt được, khám xét trong người chúng ông an thu giữ 1 con dao dài 35cm và 2 ống tuýp sắt dài 60cm/ống được mài nhọn 2 đầu.

Một số băng nhóm cướp giật của Sài Gòn còn mang theo vũ khí, bình xịt hơi cay để sẵn sàng chống trả quyết liệt khi bị truy đuổi.

Tháng 3/2017, hai thanh niên áp sát xe máy của chị Trần Lê Tuyết Nhi (ngụ ở Tân Bình) để giật đồ khiến cho mẹ chị tử vong còn chị bị động thai.

Ngày 25/10/2018, chị Nguyễn Hồng Trúc Vy (25 tuổi) bị thương nặng, hôn mê còn bạn của chị tử vong vì bị hai tên đi xe máy áp sát, giật túi sách trên đoạn cầu Thủ Thiêm.

Nạn cướp giật ở trở thành vấn đề nội cộm tại TP.HCM trong những năm gần đây. Thậm chí, nó còn được nhiều người biết đến nhiều hơn cả những danh lam thắng cảnh hay những nét đẹp trong cuộc sống của thành phố này.

Bất cứ một người nào có ý định tới TP.HCM du lịch, công tác hay sinh sống gần như đều nhận được lời cảnh báo về nạn cướp giật.

Người ta bảo nhau, ở TP.HCM bây giờ, nếu chỉ cần đứng bên lề đường nghe điện thoại là cũng có thể bị giật. Phụ nữ đeo trang sức hay mang theo túi xách đều đối diện với nguy cơ trở thành miếng mồi cho những tên lưu manh.

Trong bối cảnh đó, các chiến sĩ công an, các nhóm hiệp sĩ Sài Gòn vẫn tích cực hoạt động. Nhưng dường như, các nỗ lực của họ chưa đủ để khống chế những kẻ lưu manh. Ngày 13/5/2018, 2 hiệp sĩ Sài Gòn bị tử vong, 4 hiệp sĩ khác bị thương khi truy đuổi hai tên cướp xe SH ở Tân Bình.

[Hình ảnh: cda1628bbaca53940adb.jpg]

Những kẻ cướp giật ngày càng táo tợn hơn trong hành động.

Đáng chú ý hơn, nạn cướp giật không chỉ hoành hành ở TP.HCM mà còn xuất hiện rất nhiều ở các địa phương khác. Dường như ngày nào, chúng ta cũng đọc được những tin nhắn về những vụ cướp giật ở mức độ táo tợn, nguy hiểm xảy ra ở các tỉnh thành khác nhau.

Những kẻ cướp giật ngày càng tàn ác. Chúng sẵn sàng nhằm vào những người phụ nữ đang mang thai, dù biết rằng, chỉ với hành động của mình, chúng có thể khiến không chỉ một mà hai mạng người rơi vào nguy hiểm, thậm chí là tử vong.

Có nhiều người thót tim khi chứng kiến những video ghi lại nạn nhân là phụ nữ mang thai, là những người già, cô gái trẻ bị những kẻ cướp giật kéo lê trên đường hàng chục mét.

Những kẻ cướp giật, chúng hả hê giật được món đồ, mặc cho phía sau là những nạn nhân đang đau đớn vì mất đồ đạc, thậm chí, có người còn mất đi tính mạng.

Những kẻ này hành động ngày càng táo tợn, lưu manh. Chúng gần như mất hết nhân tính. Những kẻ này bị lòng tham làm mù con mắt. Chúng như những con thú, sẵn sàng lao vào cấu xé người khác chỉ để có được tiền.

Đáng chú ý, phần lớn những kẻ cướp giật tại TP.HCM cũng như một số tỉnh thành khác là những kẻ nghiện ngập. Những kẻ này làm đủ mọi thứ để có tiền để dâng cho nàng tiên nâu để rồi hết tiền, chúng lại ra đường phố, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho những người dân lương thiện.

Có nhiều người nghĩ đơn thuần, những kẻ cướp này chỉ lấy đi một tài sản của một số người, không đáng phải trả giá nặng nề. Nhưng không, cái họ cướp đi không chỉ là những đồng tiền mồ hôi nước mắt của người khác, mà đôi khi là hy vọng, là cuộc sống, là tính mạng của người khác.

Những kẻ ấy lấy đi những món đồ của người khác, tiêu dăm ba ngày là hết nhưng chúng để lại nỗi đau dai dẳng cho nhiều người. Có cô gái bị những kẻ cướp giật tước đi tính mạng trên đường về giỗ cha. Lúc đó, thử hỏi nỗi đau của những người ở lại sẽ như thế nào?

Có những người đàn ông đã bật khóc khi đưa vợ vào viện sinh nhưng toàn bộ giấy tờ, thủ tục nhập viện, toàn bộ số tiền mà họ chắt chịu trong bao nhiêu tháng trời đã bị cướp mất.

Những kẻ ấy, đã gieo rắc nỗi ám ảnh, nỗi sợ kinh hoàng cho hàng chục triệu con người. Họ luôn nơm nớp lo sợ tài sản, thậm chí là tính mạng của họ có thể bất ngờ bị tước đi bất cứ lúc nào.

Bất kỳ hình phạt nào với hành động nghĩa hiệp đó đều giống như hành động khuyến khích thêm sự tàn ác, điên cuồng của bọn cướp giật - những con thú đội lốt người.

Cái kết tên cướp giật phải nhận là quả báo nhãn tiền. Thực tế cho thấy những tên cướp giật hoàn toàn không còn xứng đáng sống cùng loài người.

Người dân bây giờ dặn nhau nếu chẳng may bị cướp thì phải buông xuôi ngay, nếu chống cự chẳng những không giữ được đồ mà còn có thể thiệt mạng.

Trong bối cảnh ấy, bất cứ người nào dám đứng lên bảo vệ tại sản hợp pháp của mình, dũng cảm đương đầu đối với những kẻ trộm cướp mất hết tính người đều đáng được ghi nhận và khen thưởng xứng đáng chứ không phải bị xử phạt hành chính hay hình sự.

Bất kỳ hình phạt nào với hành động nghĩa hiệp đó đều giống như hành động khuyến khích thêm sự tàn ác, điên cuồng của bọn cướp giật - những con thú đội lốt người.

Nếu phạt nặng người bắt cướp, sẽ còn ai có đủ can đảm để đứng lên bảo vệ tài sản của mình, bảo vệ tài sản của những người không may bị cướp?

Trà My

In mục này

  40 CÂU NÓI NHẤT ĐỊNH PHẢI GĂM VÀO NÃO SUỐT ĐỜI!
Đăng bởi: ngoctuan - 04-29-2019, 11:24 PM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

1. Đừng bao giờ hối tiếc những gì đã xảy ra trong quá khứ, vì thời điểm ấy, đó chính xác là những gì bạn muốn.

2. Lo lắng chính là điều vô bổ nhất trên đời. Nó giống như việc bạn cầm một chiếc ô và chạy vòng vòng đợi trời mưa xuống.

3. Sự khác biệt duy nhất giữa một ngày tốt đẹp và một ngày tồi tệ nằm ở chính thái độ của bạn.

4. Bạn có thể nhớ “chẳng có niềm vui nào kéo dài được mãi”. Cũng đừng quên: Nỗi đau và thử thách cũng đều tuân theo quy luật này.

5. Người ta hay bảo: “Đẹp trai không bằng chai mặt”. Cố gắng hoài cuối cùng cũng sẽ được vì cứ đứa nào nhây đứa đó sẽ thắng.

6. Giống như hoa dại, hãy học cách sinh tồn trong mọi hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, ngay cả khi người đời cho rằng bạn không thể.

7. Đừng nhầm lẫn tính cách tôi và thái độ tôi. Tính cách của tôi nói lên con người tôi, còn thái độ của tôi tùy thuộc vào con người bạn.

8. Đừng nghĩ có ước mơ thì sẽ thành công. Mà phải hiểu thành công còn cần nhiều hơn thế nữa mà cố gắng.

9. Đương nhiên không phải cứ cố gắng là sẽ thành công, nhiều lúc đem hết tất cả của bản thân ra rồi mà vẫn thất bại đấy thôi.

10. Nhưng cái chính là thất bại rồi đôi khi lại học được nhiều hơn cả thành công, bởi thất bại mới biết nên dừng, nên cố hơn ở điểm nào.

11. Mỗi chúng ta là một cá thể, không ai có thể giống ai được nên đừng bắt chước nhau làm gì vì ông trời cũng chẳng rảnh để tạo một mớ đồ chơi giống nhau.

12. Nếu người khác tôn trọng bạn, hãy tôn trọng họ. Nếu họ không tôn trọng bạn, vẫn cứ tôn trọng họ, đừng để hành động của người khác ảnh hưởng đến nhân cách tốt đẹp của bạn. Bởi lẽ, bạn chính là bạn chứ không phải là một ai khác.

13. Cuộc đời chỉ có một, vì thế hãy làm những gì khiến bạn hạnh phúc và ở bên người khiến bạn luôn mỉm cười.

14. Khi cuộc sống dồn bạn vào bước đường cùng, đừng hỏi: Tại sao là tôi? Mà hãy nói rằng: Cứ thử tôi đi!

15. Đừng bao giờ giao bí mật của bạn cho một ai, bởi vì tự bạn còn không giữ được thì còn trông mong vào ai?

16. Nếu như bạn mong đợi người đời sẽ tử tế với bạn chỉ vì bạn tử tế với họ, thì cũng giống như việc bạn trông chờ một con sư tử không ăn thịt mình chỉ vì mình không ăn thịt nó. Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, hãy học cách thích ứng đi.

17. Nếu kẻ khác nói xấu bạn, phán xét bạn mặc dù không biết gì về bạn. Đừng buồn, hãy nhớ kỹ một điều: “Chó sủa khi gặp người lạ”

18. Đôi khi, không phải là một người đã thay đổi, chỉ là mặt nạ của họ đã rơi xuống mà thôi.

19. Nếu bạn luôn buồn phiền, hãy dùng hy vọng để chữa trị. Hạnh phúc lớn nhất của nhân loại chính là biết hy vọng.

20. Cuộc sống vẫn vậy nếu nó lấy đi thứ gì của bạn, thì thế nào nó cũng bù lại cho bạn thứ khác, chỉ có điều là bạn có chịu đi tìm hay không.

21. Đừng khóc vì chuyện đã kết thúc. Hãy cười vì nó đã xảy ra.

22. Khi chúng ta mong ước cuộc đời không nghịch cảnh, hãy nhớ rằng cây sồi trở nên mạnh mẽ trong gió ngược, và kim cương hình thành dưới áp lực.

23. Người ta nói tình yêu quan trọng hơn tiền bạc, nhưng bạn đã bao giờ thử thanh toán hóa đơn với một cái ôm chưa?

24. Người không muốn tới đích, thì dù có khởi sự tốt cũng uổng công.

25. Lo lắng không làm cho điều tồi tệ ngừng xảy ra, mà nó chỉ làm cho những điều tốt lành ngưng lại.

26. Bạn hãy cười và cả thế gian sẽ cười với bạn, còn khóc bạn chỉ khóc trong cô đơn.

27. Mọi thứ tiêu cực, áp lực, thử thách đều là cơ hội để tôi vươn lên.

28. Khi cuộc đời đẩy bạn ngã xuống, hãy cố hạ cánh bằng lực. Bởi vì nếu bạn có thể nhìn lên, bạn có thể đứng dậy. Hãy để lý trí kéo bạn dậy.

29. Kẻ khốn cùng nhất trên thế giới này không phải là người không có một đồng xu dính túi, mà là kẻ không có nổi một ước mơ.

30. Ước mơ giống như loài chim cảm nhận buổi ban mai và khẽ cất tiếng hót khi trời vẫn còn tối.

31. Hãy cẩn thận với những gì bạn nói. Một khi đã nói ra, nó có thể được tha thứ nhưng không thể nào quên đi.

32. Khi con sóng cuộc đời ập đến và dòng chảy làm thuyền bạn lật. Đừng tốn nước mắt cho những điều đã qua, cứ an nhiên thả mình trôi theo sóng.

33. Mơ mộng về con người mà bạn mong muốn giống như là lãng phí con người thực chất của chính bạn.

34. Một khúc quanh trên đường, không phải là kết thúc con đường, trừ khi bạn không chịu rẽ.

35. Mỗi khi vấp ngã, tôi thường tự nhủ bản thân hãy nhanh chóng đứng dậy và đi tiếp.

36. Để trở thành một ngôi sao, bạn phải tự tỏa ánh sáng của riêng mình, đi theo con đường của riêng mình, và đừng lo lắng về bóng tối, bởi đó là khi sao sáng nhất.

37. Lý trí có thể mách bảo ta điều phải tránh, còn con tim sẽ chỉ cho ta biết điều phải làm.

38. Không có ngày mai nào lại không kết thúc, không có sự đau khổ nào lại không có lối ra.

39. Cách tốt nhất để thành công trong đời là hành động theo lời khuyên mà ta trao cho người khác.

40. Nếu bạn muốn biến những ước mơ của mình thành hiện thực, điều đầu tiên mà bạn cần phải làm là thức dậy.
[ATTACHMENT NOT FOUND]

In mục này

  Cách chọn Họa Mi cơ bản qua 5 câu hỏi Tại Sao ?
Đăng bởi: Chim Cảnh Đất Việt - 04-29-2019, 08:55 PM - Diễn đàn: Vấn đề chung về Họa Mi - Không có trả lời

Cách chọn Họa Mi cơ bản qua 5 câu hỏi Tại Sao ?
Câu 1: Tại sao nói: "Họa mi không mở miệng, Thần tiên khó ra tay"
Điều này có nghĩa là rất khó để xác định họa mi trống-mái, cách duy nhất là nghe họa mi hót-xùy, nếu không nghe thì Thần tiên cũng rất khó để phân biệt họa mi trống-mái nói chi là người bình thường. Mặc dù nhiều người không đồng ý với nhận định trên, nhưng không thể phủ nhận cách phân biệt bằng nghe hót-xùy là chính xác nhất.
Câu 2: Tại sao nói: "Lưng gà, ức vịt, đánh chết không lui"
Điều này có nghĩa là Họa mi có ngực giống như ngực vịt: Phẳng, rộng, vững chắc và có lưng giống như lưng gà: hơi cong, hay còn gọi là lưng tôm. Thực tế chứng minh rằng kết luận trên là chính xác. Do đó, khi lựa chọn họa mi, ngoài yếu tố nhanh nhẹn cũng cần chú ý chọn con chim có ngực nở, lưng cong.

Câu 3: Tại sao nói: Tại sao nói: "Đôi mắt thể hiện sự gan lì, bộ lông thể hiện cách chơi"
Điều này có nghĩa là đối với hoạ mi chiến, quan trọng nhất chính là đôi mắt. Hoạ mi có cặp mắt đẹp thì thường hiếu chiến hơn hoạ mi có cặp mắt xấu. Quan trọng tiếp theo là bộ lông đối với hoạ mi chiến. Cho dù không phải là hoạ mi chiến thì cũng nên chọn con có bộ lông đẹp. Hoạ mi có bộ lông đẹp thì dễ chọi hơn con có bộ lông xấu. Đây là kết luận chính xác. Để biết thêm thế nào là cặp mắt đẹp hay không đẹp và bộ lông đẹp hay không đẹp, yêu cầu chung là gì? xin xem phần II, trong mục hỏi đáp liên quan.
4. Tại sao nói " Xem My nhất định phải xem dáng "
Câu này có nghĩa là : khi chọn họa my và nuôi nhất định phải xem dáng của nó, đừng nên mua những con không có dáng, thế. Những con như thế không nên nuôi. Như vậy dáng và thế của họa my là như thế nào ? Dáng và thế của họa my như sau :
(1):Thân hình tốt, các bộ phận phải tương xứng với nhau
(2): Lông vũ phải tinh khiết, không có tạp lông, ...
(3): Đầu bằng, mỏ thẳng và sắc, mắt thường xuyên mở, họa kỹ và thẳng, mắt nhỏ nhưng sáng, lông đuôi thẳng và nhiều, chân bò, móng mèo, không bị gãy móng ...vv
XEM THÊM TẠI FACEBOOK : https://www.facebook.com/438728006655572...=e&sfns=mo

In mục này

  Vì sao người lương thiện thường xuyên gặp khổ, còn người ác lại sống sung sướng?
Đăng bởi: ngoctuan - 04-27-2019, 10:24 PM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

Trong lúc tuyệt vọng tôi đã tìm đến một bậc thầy để hỏi: “Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên gặp khổ, trong khi những người ác sống thoải mái quá vậy?”
[Hình ảnh: phatday1-1530.jpg]
“Vì sao những người lương thiện như con lại thường xuyên gặp khổ, trong khi những người ác sống thoải mái quá vậy?” (Ảnh: Pxhere)
Người thầy hiền hòa nhìn người một lúc rồi nói:

“Nếu một người trong lòng cảm thấy khổ, chắc trong tâm phải đang ôm giữ ác ý nào đó. Nếu một người nội tâm không có điều ác, người này sẽ không có cảm giác thống khổ.

Vì thế, căn cứ theo đạo lý này, con thường cảm thấy khổ, nghĩa là nội tâm của con có tồn tại điều ác, con không phải là một người lương thiện thật sự.

Mà những người con cho rằng là người ác, lại chưa hẳn là người thật sự ác”.

Một người có thể vui vẻ mà sống, ít nhất nói rõ người này không phải là người ác thật sự. Có cảm giác như bị xúc phạm và không phục, tôi nói:

“Con sao có thể là người ác được? Gần đây, tâm con rất lương thiện mà!”.

Thầy trả lời:

“Nội tâm không ác thì không cảm thấy khổ, con đã cảm thấy khổ, nghĩa là trong tâm con còn tồn tại điều ác. Con hãy nói về nỗi khổ của con, ta sẽ nói cho con biết, điều ác nào đang tồn tại trong con”.

Tôi nói:

“Nỗi khổ của con thì rất nhiều! Có khi cảm thấy tiền lương thu nhập rất thấp, nhà ở cũng không đủ rộng, thường xuyên có “cảm giác thua thiệt” bởi vậy trong tâm con thường cảm thấy không thoải mái, cũng hy vọng mau chóng có thể cải biến tình trạng này.

Trong xã hội, không ít người căn bản không có văn hóa gì, lại có thể lưng quấn bạc triệu, con không phục. Một trí thức văn hóa như con, mỗi tháng lại chỉ có một chút thu nhập, thật sự là không công bằng, người thân nhiều lúc không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái…”

Cứ như vậy, lần lượt tôi kể hết với thầy những nỗi thống khổ của mình. Thầy gật đầu, mỉm cười, một nụ cười rất đôn hậu, người từ tốn nói với tôi:

“Thu nhập hiện tại của con đã đủ nuôi sống con và gia đình. Con còn có cả phòng ốc để ở, căn bản là đã không phải lưu lạc ngoài xã hội, chỉ là diện tích hơi nhỏ một chút, con hoàn toàn có thể không phải chịu những khổ tâm ấy.

Nhưng bởi vì nội tâm con có lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này là ác tâm, nếu con có thể vứt bỏ ác tâm ấy, con sẽ không vì những điều đó mà cảm thấy khổ nữa.

Trong xã hội có nhiều người thiếu văn hóa nhưng lại phát tài, rồi con lại cảm thấy không phục, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị cũng là một loại ác tâm.

Con tự cho mình là có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngạo mạn. Tâm ngạo mạn cũng là ác tâm.

Cho rằng có văn hóa thì phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si, bởi vì văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có, kiếp trước làm việc thiện mới là nguyên nhân cho sự giàu có của kiếp này. Tâm ngu si cũng là ác tâm!.

Người thân không nghe lời khuyên của con, con cảm thấy không thoải mái, đây là không rộng lượng. Dẫu là người thân của con, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình, tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ bắt phải giống như con? Không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng là ác tâm”.

Sư phụ tiếp tục mỉm cười:

“Lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi, đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của con chứa đựng những ác tâm ấy, nên những thống khổ mới tồn tại trong con.

Nếu con có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia sẽ tan thành mây khói”. Con đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên tiền thu nhập và của cải, con hãy nghĩ lại xem, căn bản con sẽ không chết đói và chết cóng.

Những người giàu có kia, thật ra cũng chỉ là không chết đói và chết cóng. Con đã nhận ra chưa, con có hạnh phúc hay không, không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của con mới là quyết định.

Nắm chắc từng giây phút của cuộc đời, sống với thái độ lạc quan thay thế dần cho lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ; nội tâm của con sẽ dần được chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.

Trong xã hội, nhiều người không có văn hóa nhưng lại giàu có, con hãy nên vì họ mà vui vẻ, nên cầu chúc họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn mới đúng.

Người khác đạt được, phải vui như người đó chính là con. Người khác mất đi, đừng cười trên nỗi đau của họ. Người như vậy mới được coi là người lương thiện!.

Còn con, giờ thấy người khác giàu con lại thiếu vui, đây chính là tâm đố kị. Tâm đố kị chính là một loại tâm rất không tốt, phải kiên quyết tiêu trừ!”.

[Hình ảnh: phatday-1530.jpg]
Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy kỳ tự nhiên! Vĩnh viễn dùng tâm thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì”.
Một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn bảo trì tâm thái hòa ái từ bi, nội tâm mới có thể cảm thấy tròn đầy và an vui.

"Kiếp trước làm việc thiện mới chính là nguyên nhân cho sự giàu có ở kiếp này, (trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu).

Mà người thường không hiểu được nhân quả, trồng dưa lại muốn được đậu, trồng đậu lại muốn được dưa, đây là thể hiện của sự ngu muội.

Chỉ có người tu luyện chân chính, mới thật sự hiểu được nhân quả, quy luật tuần hoàn của vạn vật trong vũ trụ, nội tâm mới có thể minh tỏ thấu triệt. Để từ đó, biết làm thế nào lựa chọn tư tưởng, hành vi và lời nói của mình cho phù hợp.

Người như vậy, mới có thể theo ánh sáng hướng đến ánh sáng, từ yên vui hướng đến yên vui”.

Bầu trời có thể bao dung hết thảy, nên rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng hết thảy, nên tràn đầy sự sống, vạn vật đâm chồi!.

Một người sống trong thế giới này, không nên tùy tiện xem thường hành vi và lời nói của người khác. Dẫu là người thân, cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy kỳ tự nhiên!.

Vĩnh viễn dùng tâm thiện giúp đỡ người khác, nhưng không nên cưỡng cầu điều gì”.

“Nếu tâm một người có thể rộng lớn như bầu trời mà bao dung vạn vật, người đó sao có thể khổ đây?” Vị thầy khả kính nói xong những điều này, tiếp tục nhìn tôi với ánh mắt đầy nhân từ và bao dung độ lượng.

Ngồi im lặng hồi lâu…xưa nay tôi vẫn cho mình là một người rất lương thiện, mãi đến lúc này.

Phải! Chỉ đến lúc này, tôi mới biết được trong tôi còn có một con người rất xấu xa, rất độc ác! Bởi vì nội tâm của tôi chứa những điều ác, nên tôi mới cảm thấy nhiều đau khổ đến thế.

Nếu nội tâm của tôi không ác, sao tôi có thể khổ chứ? Xin cảm tạ thầy, nếu không được người khai thị dạy bảo, con vĩnh viễn sẽ không biết có một người xấu xa như vậy đang tồn tại trong con!.

Thanh Tâm

In mục này

  Vì sao tình yêu kiểu ‘bao bọc’ thường tạo ra những con người vô ơn?
Đăng bởi: ngoctuan - 04-27-2019, 10:22 PM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

Người mẹ tốt nhất là người biết lui về một cách thích hợp, tình thân vĩ đại nhất là biết buông tay đúng lúc.
Người ta nói, trên đời này người mẹ tốt nhất là người biết lui về một cách thích hợp. Tình thân vĩ đại nhất chính là biết buông tay đúng lúc. Đừng vì một lí do nào đó mà tước đoạt những cơ hội để con cái trưởng thành hơn về nhân cách, bằng không chúng sẽ chẳng thể có tâm hồn, tín ngưỡng của bản thân. Rốt cuộc sau này chúng sẽ chỉ là những em bé to xác, những kẻ vô ơn.

Ai đó từng nói, cách chung sống tốt nhất giữa con người với con người chính là: Cuộc sống của bạn tôi chỉ chúc phúc chứ không can thiệp. Quyết định của bạn tôi chỉ tôn trọng chứ không ép buộc.

[Hình ảnh: qua-tang-cuoc-song-1107.jpg]
Sự nuông chiều của một người mẹ và cái kết buồn

Ngọc Mai 36 tuổi, sau khi ly hôn cô đưa con về sống với mẹ đẻ. Cũng từ đó cô ấy mang theo những rắc rối bất tận cho mẹ của mình. Trước kia cô cũng nợ một khoản tiền lớn. Sau này cô cả tin vào một “người bạn” không hề quen biết, cùng hùn vốn làm ăn với họ. Chẳng bao lâu sau số tiền vốn ấy cũng đội nón ra đi.

Điều khiến người ta không thể hiểu được là: Cô ấy biết rõ rằng người bạn này có hành vi không ngay chính, nhưng vẫn giấu kỹ sự thực này khiến mẹ cô phải vay mượn họ hàng cả trăm triệu cho cô buôn bán.

Kết quả là việc làm ăn thất bát và mẹ cô phải cõng cả một khoản nợ kếch xù trên lưng. Chủ nợ thường tới nhà đòi nợ, đe dọa liên miên, khiến người nhà luôn phập phồng lo sợ, bất an. Nhưng thu nhập của cô ấy không cao lại chẳng có tiền tiền kiệm.

Cho nên hai món nợ này đều do mẹ cô gánh vác. Nhưng kỳ lạ là trong hoàn cảnh túng quẫn như vậy, cô vẫn không chăm chỉ làm ăn mà lại để con cho mẹ già chăm sóc. Còn cô suốt ngày bù khú ăn chơi nhậu nhẹt với đám bạn xấu.

Quá bất lực hai hàng nước mắt của bà lăn dài. Bà vừa khóc vừa nói: “Nếu con vẫn không hối cải mẹ sẽ không tiếp tục lo lắng cho hai mẹ con con nữa. Con hãy ra khỏi nhà của mẹ và học cách sống tự lập!”. Nhưng cô con gái không thấy xấu hổ mà cầu xin mẹ tha thứ.

Ngược lại, sự oán hận của cô còn lớn hơn cả mẹ mình. Cô nói rằng cô mới là người phải chịu oan ức, đây đều là sai lầm của mẹ. Mẹ cô tròn mắt kinh ngạc, không ngờ cả đời che chở và yêu thương, chăm lo cho con gái lại đổi lại những lời vong ơn bội nghĩa như thế này.

Sự đùm bọc của anh trai và người em chỉ biết ăn chơi hưởng thụ

Câu chuyện của Ngọc Mai khiến tôi nhớ đến Nam, một người họ hàng xa, cũng chẳng để tâm đến việc nhà hay ngó ngàng đến con cái. Suốt ngày anh ấy chỉ biết ăn chơi hưởng thụ và kết bạn kết bè. Nam cũng bị một người bạn không đáng tin cậy lừa đến mức suýt chút nữa phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Cuối cùng nhờ anh trai chạy đôn chạy đáo vay mượn tiền mới giúp Nam giữ được căn nhà.

“Những em bé lớn xác” chưa trưởng thành về tâm hồn và trí tuệ

Nam và Ngọc Mai có khá nhiều điểm tương đồng. Họ đều không biết chịu trách nhiệm về những việc mình làm, đầu óc khá đơn giản, cả tâm hồn và trí huệ đều chưa trưởng thành.

Những người như thế này trong tâm lý học gọi là “Những em bé lớn xác”.

Đặc điểm chủ yếu của những em bé lớn xác là tuổi sinh lý đã đạt được tiêu chuẩn của người trưởng thành, nhưng tâm hồn và trí tuệ lại chỉ như những đứa trẻ.

Vì sao tình yêu kiểu ‘bao bọc’ thường tạo ra những con người vô ơn?

[Hình ảnh: qua-tang-cuoc-song1-1107.jpg]
Nhân cách của những em bé lớn xác này rốt cuộc được hình thành như thế nào?

Kỳ thực chủ yếu bắt nguồn từ hai phương diện: Một là giáo dục gia đình, hai là môi trường xã hội.

Mẹ của Ngọc Mai là một phụ nữ khá cứng rắn. Nghe nói mọi chuyện trong nhà từ việc lớn đến việc nhỏ đều do bà quyết định. Con cái và chồng xưa nay chỉ đóng vai những người phục tùng vâng lệnh. Tức là mọi chuyện đều do mẹ cô nắm giữ. Ngay cả hai món nợ của Ngọc Mai cũng do mẹ cô chịu trách nhiệm bồi hoàn.

Còn anh trai của Nam thì vô cùng gia trưởng. Khi cha mẹ qua đời, Nam vẫn là một đứa trẻ. Mọi chuyện trong nhà đều do một mình anh trai quyết định. Ngay cả việc Nam lấy vợ như thế nào, làm công việc gì, thậm chí con cái Nam sẽ học trường nào, cũng đều phải nghe theo sự sắp đặt của anh trai.

Anh trai thường không yên tâm về Nam và cho rằng em trai mình không biết cách giải quyết việc nhà. Vậy nên trước sau anh trai Nam vẫn không chịu buông tay, không để cho Nam có cơ hội tự mình lo liệu mọi chuyện.

Bao nhiêu năm qua, anh trai Nam đã dốc biết bao tâm sức hoạch định cuộc đời cho em trai mình, hết lòng lo lắng, vun vén cho Nam. Nhưng kết quả lại khiến lòng người băng giá. Anh ấy càng quản chặt thì Nam lại càng không có chí tiến thủ. Nam càng không có chí tiến thủ thì anh trai lại càng lo lắng. Lâu dần đã hình thành nên một vòng luẩn quẩn.

Trên thực tế, trong một mối quan hệ, những người được người khác “chăm sóc” đương nhiên dễ hình thành một lối tư duy dựa dẫm, ỷ lại. Ngược lại những người bao bọc quá phận sự lại cho rằng họ đang che mưa che gió, giúp người thân của mình giải quyết những phiền phức.

Vậy nên những người được chăm sóc kỹ càng trên thực tế đều không thực sự trưởng thành. Nói cách khác là họ đã bị tước đoạt cơ hội trưởng thành.

Càng nắm chặt càng mất nhiều, hãy trao sự tôn trọng và tự do cho những người bạn yêu thương

Trong quá trình trưởng thành của những em bé lớn xác, hầu như không có ngoại lệ, bên cạnh họ đều có một người thân có cá tính khá mạnh mẽ và hết lòng yêu thương họ.

Cả ngày họ được coi sóc và chăm chút và không được có ý kiến của riêng mình. Nên sự quan tâm quá mức của người thân lại trở thành sự khống chế, tình yêu lại trở thành sự tổn thương.

Kết quả là: Những bậc phụ huynh cứ dốc cạn tâm huyết của mình cho tới tận khi tóc bạc da mồi. Nhưng cuối cùng họ không thể nuôi dạy nên những người con hiếu thuận, thay vào đó lại tạo ra những kẻ vô ơn, bất tài vô dụng.

Thiếu cảm giác về sự giới hạn, thiếu ý thức tôn trọng, chính là vấn đề phổ biến tồn tại trong tình thân kiểu gia trưởng.

Những đứa trẻ trưởng thành trong hoàn cảnh này luôn được người thân che chắn, bảo vệ, chăm bẵm. Họ sẽ dần mất đi khả năng tự phán đoán và sức chịu đựng rất mong manh.

Họ không có cơ hội tự mình đối diện với cuộc sống và tiếp xúc trực tiếp với xã hội. Vậy nên họ không thể nhìn thấy những khiếm khuyết cần hoàn thiện và những kỹ năng cần học hỏi.

[Hình ảnh: qua-tang-cuoc-song2-1107.jpg]
Tình yêu tốt nhất giữa những người thân kỳ thực là: Hãy buông tay cho họ tự do bay lượn bằng đôi cánh của chính mình

Quang có hai cô con gái song sinh 10 tuổi. Hai năm trước, cô bé nói rằng muốn nuôi thú cưng trong nhà. Khi nghe thấy đề nghị của cô con gái bé bỏng, Quang đề nghị hai cha con trước tiên hãy lên một kế hoạch nhận nuôi chúng, bao gồm: Tới nhà nào nhận nuôi thú cưng, đường đi như thế nào, thủ tục cần những gì.

Hai bố con còn phân công những công việc sau đó như ai phụ trách vệ sinh, ai phụ trách cho chúng ăn uống… Sau này khi không có cha mẹ ở nhà hai cô bé đã tự mình đi nhận nuôi một chú cún nhỏ, tự mình ký tên và lăn vân tay.

Vài năm qua chú chó nhỏ này đều do 2 cô bé chăm sóc, mà không làm phiền gì tới cha mẹ. Hai cô bé tỏ ra rất có tinh thần trách nhiệm. Quang mỉm cười nói với tôi: “Tôi không hy vọng là bọn trẻ sẽ có thói quen hứng thú nhất thời, sau đó lại để lại hậu quả cho cha mẹ giải quyết”. Anh ấy mong rằng qua việc này sẽ gây dựng ý thức về tinh thần trách nhiệm cho con mình.

Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Kỳ thực, Quang luôn áp dụng cách này để giáo dục con trẻ, anh chỉ tham gia, cố gắng trao quyền tự chủ, chứ không bắt ép chúng.

Sự thực chứng minh rằng điều Quang làm rất đúng đắn. Điều này khiến hai cô bé trở nên ưu tú hơn, có kỷ luật hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi khác. Trong việc học hành hai cô bé cũng không cần cha mẹ phải đốc thúc mà rất tự giác. Chúng hiểu rõ rằng học là vì tương lai của chính bản thân mình, chứ không phải vì cha mẹ.

Quang thường nói: “Tình yêu tốt nhất giữa những người thân kỳ thực là hãy buông tay cho họ tự do bay lượn bằng chính đôi cánh của chính mình”.

Con cái có trở thành kẻ vô ơn hay không, quan trọng là ở những người làm cha mẹ

Khi kết hôn, mẹ chồng nói với chúng tôi rằng: “Các con đều đã trưởng thành rồi, chuyện của mình các con tự lo. Mẹ chỉ chúc phúc, chứ tuyệt đối không can thiệp.”

Sau này tôi và chồng quyết định mua nhà như thế nào, đổi công việc gì, tiêu tiền vào đâu, khi nào sinh con, cha mẹ chồng đều không hề can thiệp.

Mặc dù tôi thường hỏi ý kiến của các cụ, nhưng cha mẹ đều nói: “Con làm chủ, con cứ tự mình quyết định.”

Tôi không biết mối quan hệ giữa mẹ chồng nàng dâu như thế nào mới được coi là hòa hợp. Tôi chỉ biết rằng khi những người cô ruột của tôi tâm sự về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu khó khăn và đau đầu như thế nào tôi chẳng nói được lời nào. Bởi lẽ tôi không hề có cảm giác đó.

Kỳ thực mẹ chồng rất yêu mến chúng tôi. Nhưng chính vì tình yêu của mình, cha mẹ mới lựa chọn cách thông minh và lý trí hơn. Đó chính là ủng hộ và tôn trọng quyết định của chúng tôi.

Vài năm nay, điều duy nhất mà tôi và chồng làm là báo đáp sự tôn trọng mà cha mẹ dành cho chúng tôi bằng tình yêu thương sâu sắc hơn. Trong mắt ông bà, chúng tôi chắc chắn là những người con trai và con dâu tốt nhất trên đời này. Cho nên, con cái có trở thành kẻ vô ơn hay không thì điều quan trọng là ở những người làm cha làm mẹ.

Dẫu là người bạn thương yêu nhất thì họ cũng có quyền tự quyết định cuộc sống của mình

Cách chung sống tốt nhất giữa con người với con người chính là: Cuộc sống của bạn tôi chỉ chúc phúc chứ không can thiệp, quyết định của bạn tôi chỉ tôn trọng chứ không ép buộc. Nếu bạn mong muốn tự lập tôi sẽ không hoa chân múa tay chỉ trỏ này nọ. Đây chính là cảm giác về giới hạn.

Trong những gia đình mà ít có cảm giác về giới hạn hợp lý, đa phần đều tồn tại những vấn đề nghiêm trọng như: cha mẹ con cái không hòa hợp, con cái chẳng thành tài. Còn trong những gia đình có thể buông tay một cách phù hợp, đa số cuộc sống đều rất hạnh phúc, hai thế hệ yêu thương và kính trọng lẫn nhau. Mối quan hệ giữa các thành viên vô cùng hòa hợp.

Suy nghĩ độc lập, tự do tín ngưỡng chính là một đôi cánh bay vào thế giới của chính mình

Một tác gia nổi tiếng từng nói: “Chúng tôi hy vọng có 2 di sản vĩnh viễn có thể truyền lại cho con cháu: Một là nguồn cội, hai là đôi cánh”.

Nguồn cội là gì? Nguồn cội chính là tinh thần và tín ngưỡng của một gia đình. Nhưng một người không độc lập về nhân cách sao có thể nhắc tới một tinh thần vĩ đại và một tín ngưỡng cao quý? Những đứa trẻ còn cần có một đôi cánh.

Điều cần làm là để chúng học cách tự bay lượn bằng đôi cánh của chính mình. Các bậc phụ huynh đừng mãi làm chiếc ô bao bọc cho con cái mà tước đoạt quyền trưởng thành và tự do bay lượn của chúng.

Đối với người thân, vợ chồng, buông tay chính là buông tay mà thôi. Bởi lẽ không ai là tài sản của riêng bạn cả, họ lại càng không phải là một phần của bạn. Điều bạn cần làm chính là ủng hộ người bạn đời của mình được là chính bản thân họ, được theo đuổi lý tưởng nhân sinh của mình.

Dẫu con đường phía trước đầy trông gai trắc trở, hay là hoa nở giữa trời xuân ấm áp thì mỗi người cũng đều cần tự bước đi trên chính đôi chân mình. Hãy tạo nên một con đường tràn ngập ánh sáng rạng rỡ vạn dặm của chính mình.

Trên đời này, tình mẹ tốt nhất chính là sự rút lui một cách phù hợp. Tình thân vĩ đại nhất là biết buông tay đúng lúc. Tình yêu chân chính kỳ thực lại là bớt yêu đi một chút: Cho phép, ủng hộ, tôn trọng người bạn đời của mình nhiều hơn. Hãy để họ được là chính mình, sống thực với những gì mình mong muốn. Đó mới là lời chúc phúc tốt đẹp nhất.

In mục này


Thành viên đang trực tuyến
Hiên tại có 267 thành viên đang trực tuyến » 0 Thành viên | 264 Khách
Baidu, Bing, Google

Mã nguồn bởi MyBB, © 2002-2026 Tài Trợ Bởi Thamdinh.com.vn.