Thông kê diễn đàn
» Thành viên: 176,918,   » Thành viên mưới nhất: admin,   » Chủ đề: 46,693,   » Bài viết: 420,659,  
Thống kê đầy đủ

  Trăm bệnh đều từ ‘tức khí’ mà sinh ra, muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận
Đăng bởi: ngoctuan - 09-14-2019, 03:10 PM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

[B]Khi con người tức giận, cơ thể thật sự sẽ sinh ra “khí”, nên cũng nói là hỏa khí bốc lên, có thể thiêu đốt năng lượng, khiến người ta sinh bệnh thậm chí vì tức mà chết. Cho nên muốn trường thọ nhất định tiết chế nóng giận…[/B]
Có một vị phu nhân, thường vì những chuyện vặt vãnh mà sinh nóng giận. Có một ngày bà đi tìm một vị cao tăng thỉnh giáo. Cao tăng nghe xong, liền dẫn bà đến một gian thiền phòng, khóa cửa lại rồi rời đi.

Vị phu nhân tức giận chửi mắng ầm ĩ một hồi, cao tăng cũng không để ý tới. Rồi bà lại bắt đầu cầu khẩn, cao tăng vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Vị phu nhân cuối cùng đành phải im lặng.

[Hình ảnh: tiet-che-nong-gian.jpg]

Muốn trường thọ hãy tiết chế nóng giận.
Cao tăng ở bên ngoài cửa hỏi: “Bà còn tức giận không?” Vị phu nhân nói: “Tôi chỉ tức giận chính mình, sao lại đến cái nơi quỷ quái này để chịu tội khổ không biết!”

Cao tăng phẩy tay áo rời đi, nói vọng vào: “Người mà ngay cả chính mình cũng không chịu tha thứ, thì làm sao tâm có thể phẳng lặng như mặt nước được đây?”

Một lát sau, cao tăng lại hỏi: “Bà còn tức giận không?” Vị phu nhân nói: “Hết rồi, tức giận để làm gì cơ chứ?”

“Tức giận cũng có làm gì được đâu!”, cao tăng lại rời đi.

Lúc cao tăng trở lại lần thứ ba, vị phu nhân nói với ông: “Tôi hết tức giận rồi, bởi vì không gì đáng để tức giận”. Cao tăng cười nói: “Bà còn biết nó có đáng hay không, xem ra trong nội tâm vẫn còn cái gốc rễ của khí”.

Một hồi sau, đang lúc cao tăng đứng ở trước cửa ngắm trời chiều. Vị phu nhân hỏi: “Đại sư, khí là gì vậy?” Cao tăng đổ nước trà vào trong tay làm rơi vãi khắp đất, vị phu nhân nhìn thật lâu chợt tỉnh ngộ, cảm tạ rồi rời đi.

  • Bài học sâu sắc: Nóng giận và yêu thương chỉ cách nhau đúng 1 tíc tắc
Sinh mệnh của chúng ta cũng giống như chén nước trà trong tay vị cao tăng kia, chỉ trong giây lát đã hòa vào trong đất. Năm tháng ngắn ngủi như thế, những việc nhỏ nhặt trong đời đâu có đáng giá để chúng ta uổng phí thời gian mà đi tức giận?

Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta vì những việc nhỏ nhặt mà tức giận, đơn giản là vì tranh giành cao thấp, hơn thua mạnh yếu, nhưng cuối cùng đều không ai chiến thắng cả. Bạn có thể thắng ở việc này, nhưng có thể lại thua ở việc khác. Lúc bạn nhắm mắt từ giã thế gian này, dù có là ai thì cũng đều giống nhau, chỉ là hai bàn tay trắng.

Đời người quan trọng nhất là làm được một chút việc gì đó mà bản thân cảm thấy có ý nghĩa, không nên tốn thời gian đi tranh danh đoạt lợi, không nên cứ lại hơn thua vì một câu nói mãi thế. Người có tu dưỡng chân chính sẽ biết nén cơn tức giận này xuống. Biết kiểm soát được nóng giận mới có thể khiến sự tình trở nên tốt hơn, mới có thể khỏe mạnh và trường thọ.

Nếu để bạn mắc bệnh nhẹ một tuần, bạn sẽ phát hiện tiền tài không còn là quan trọng, chỉ có gia đình và thân thể mới là đáng quý.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng một tháng, bạn sẽ phát hiện tiền tài đặc biệt không hề quan trọng, thân thể và người nhà mới là trọng yếu.

Nếu để bạn mắc bệnh nặng nửa năm, đoán chừng bạn sẽ sẵn lòng buông bỏ hết thảy tiền tài và danh lợi, chỉ có thân thể mới là thứ quan trọng nhất.

Đáng tiếc là, thế giới này đại bộ phận mọi người đều như thế, vết sẹo lành rồi lại vội quên đi nỗi đau, kể cả tôi và bạn, cho nên, khi đọc tới đoạn này, tôi càng thêm kiên định mà biết rằng, trong cuộc đời, điều gì mới là quan trọng nhất. Tôi càng thêm minh bạch rõ ràng, người ta nên bình thản mà sống, khỏe mạnh, hạnh phúc mới là quý giá nhất.

[B]Khỏe mạnh chính từ quan niệm[/B]
[Hình ảnh: tram-benh-deu-tu-tuc-khi-ma-sinh-ra-muon...g-gian.jpg]
Bất luận người khác như thế nào, bạn cũng có thể coi như không, gọi là cao nhân. (Ảnh: Pinterest)
Người thông minh dùng 100 phần tiền để dưỡng sinh, 50 phần tiền mua bảo hiểm, 10 phần tiền khám bệnh, 1 phần tiền cấp cứu.

Người ngu ngốc dùng 1 phần tiền để dưỡng sinh, 10 phần tiền uống thuốc, 50 phần tiền khám bệnh, 100 phần tiền cấp cứu.
  • Nhân sinh cảm ngộ: Vì sao chúng ta lại tức giận?
Đại đa số mọi người, lúc 1-2 năm cuối đời sẽ tiêu hết tiền tích góp cả đời, chịu đựng tất cả các loại tác dụng phụ của thuốc tây, hơn nữa còn bị mổ vài lần, rồi mới rời đi.

Vậy phải đối phó với bệnh tật như thế nào? Đáp án chính là ở chỗ phòng bị.

[B]Tức giận và tuổi thọ[/B]
Hoa do tưới nước quá nhiều mà chết, cá ăn bể bụng mà chết, người vì tức khí mà chết. Bạn kiểm soát được cơn nóng giận được bao nhiêu, thì sẽ có thể sống thọ được tới đó.

Thường xuyên tự mình tìm người gây hấn, lòng dạ hẹp hòi, thông thường sống được 20-50 tuổi.

Thường xuyên chịu sự tức giận của người khác, gọi là người hầu, thông thường sống 50-60 tuổi.

Thường xuyên tự mình tức giận, cũng thường tức giận người khác, gọi là người phàm tục, thông thường sống 60-70 tuổi.

Thường xuyên để cho người khác tức giận, nhưng chính mình lại không quá tức giận người, gọi là vĩ nhân, thông thường sống khoảng 80 tuổi.

Bất luận người khác như thế nào, bạn cũng có thể coi như không, gọi là cao nhân, thông thường sống khoảng 90 tuổi.

Vừa không tức giận người khác, mà chính mình cũng không tức giận, gọi là chân nhân, thông thường có thể sống trăm tuổi hoặc hơn.

Trăm bệnh đều từ tức khí mà sinh ra. Cho nên, muốn trường thọ phải biết tiết chế cơn nóng giận, cải biến quan niệm, cải biến tập quán sinh hoạt không tốt, quan tâm đến bản thân mình, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay.

Chân Chân, theo SOH

In mục này

  Chòe này trống hay mái vậy?
Đăng bởi: revptruong - 09-13-2019, 11:24 AM - Diễn đàn: Kiến Thức Chung Về Chim Rừng. - Trả lời (5)

Em mới mua được em này, thấy rất dạn và tắm nắng xòe cánh rất thích, tự tắm nước được rồi, chỉ tội chưa thấy hót.
Mà em không biết là trống hay mái nữa. Khi mua anh kia bảo là trống nên mua thôi, có 2 em mà em chỉ mua có 1 em. Giá 400k.
Với các bác cho em hỏi chòe than và chòe đất khác nhau ạ?
Của em là chòe than hay chòe đất vậy?

[Hình ảnh: 70476929_514696679308304_436906018484518...e=5E093275]
[Hình ảnh: 70603078_2467529470197728_34744889946815...e=5E067701]
[Hình ảnh: 69907831_1232894156911731_80808870364892...e=5E025F89]
[Hình ảnh: 69937459_2350703401718935_81848356173984...e=5DF12217]
[Hình ảnh: 71234423_2376207725820502_54505093706075...e=5DFBBDFF]

In mục này

  Tình yêu vốn rất đơn giản, chỉ cần có thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời
Đăng bởi: ngoctuan - 09-13-2019, 12:44 AM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

[B]Đêm khuya năm đó là lần cuối cùng tôi trèo tường vào trong sân, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng ấy. Và tôi chợt nhận ra, tình yêu vốn thật đơn giản, chỉ cần có thể bên cạnh nhau suốt cuộc đời.[/B]
[Hình ảnh: neu-duoc-lua-chon-lai1.jpg]
Tình yêu vốn rất đơn giản, chỉ cần có thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời. (Ảnh qua blogradio.vn)
Lúc gót chân vừa bước trên nền đất, mắt liền nhìn thấy một cảnh tượng mà đến nay vẫn còn thấy ấm áp, một việc chưa từng thấy bao giờ, khiến nỗi sợ hãi một giây trước đó đã tan thành mây khói. Cha và mẹ đang ngồi trong phòng, trên bàn có để hai chén trà, một đống hạt dưa, không khí tĩnh lặng dường như có thể nghe thấy cả thanh âm của ánh trăng đang rơi trên mặt đất.

Tôi như tỉnh lại trong bầu không khí đó, cúi đầu nhẹ nhàng đi vào trong phòng, chuẩn bị nghe cha quở trách. Nhưng cha lại nhẹ giọng nói với tôi: “Đi ngủ sớm đi”. Buổi tối đó nằm trên giường, tôi trở mình rất lâu mới ngủ thiếp đi.

Ấn tượng hồi nhỏ với tôi, dường như không lúc nào thấy cha mẹ hòa thuận vui vẻ với nhau, toàn chứng kiến thấy cha đối xử với mẹ rất hung dữ. Có một buổi sáng, tôi nhìn thấy mẹ đang mang quần áo đã giặt xong từ dưới suối đi lên, không may bị trượt chân trên đường, thế là quần áo rơi hết xuống đất.

Tôi chạy tới nhặt quần áo lên bỏ vào trong giỏ giúp mẹ, mẹ vội vàng cầm lấy giỏ xách trở lại dòng suối. Chợt tiếng cha hung hăng mắng nhiếc: “Đường đẹp thì không đi, cứ phải té sấp mặt như vậy“. Từ xa, tôi thấy ba đang gánh một gánh khế đi vào trong nhà.
[Hình ảnh: ia6EAC-20180828-tinh-yeu-von-rat-don-gia...oc-doi.jpg]
(Ảnh minh họa: Thạch Thanh Bình)
Nhìn qua thấy mẹ đang tự trách: “Ài, mình đúng là không nên đi đường đó“. Đến tận bây giờ tôi vẫn thấy mẹ chỉ biết tự trách mình chứ không biết tức giận bao giờ.

Một ngày kia, chắc đó là ngày mà mẹ cảm thấy có lỗi nhất. Tôi từ sáng sớm đã theo cha ra ruộng, cha đang cho trâu cày ruộng, tôi thì ngồi xổm ở trong ruộng đào đất tìm khoai lang. Lúc giữa trưa, tôi ngửi thấy mùi thức ăn, nhìn xuống thì thấy mẹ từ sườn dốc đằng xa đang chậm rãi đi lên.

Không ngờ, lúc mẹ mang giỏ cơm đi qua bờ ruộng thì bị trượt chân, giỏ xách lăn trên mặt đất. Cha nhìn thấy, giơ cây roi lên và ra sức mà đập vào mông trâu, một hồi mắng từ đồng ruộng bắt đầu truyền tới. Mẹ sợ hãi vội nhặt đồ ăn vung vãi trên đất. Lúc tôi chạy qua, thấy khóe mắt của mẹ còn ngấn lệ, xách giỏ đi về.

Một lát sau, mẹ mang giỏ cơm trở lại, bày biện thức ăn dưới gốc cây khế, đồ ăn thừa thì để phía đối diện. Mẹ xới cơm cho cha, lấy cái khăn ướt sũng mồ hôi trên cổ cha rồi đi về phía dòng suối. Khi trở lại, cha đã ăn cơm xong, tựa vào gốc cây ngủ rồi, mẹ lấy cái khăn đã giặt cẩn thận quàng vào cổ cha.
Một lần ăn tết, cậu mang đến một con gà trống lông đỏ vàng. Đêm hôm đó, trên bàn cơm có một đĩa thịt gà. Cha gắp cho tôi một miếng, tôi lại gắp bỏ lại trong đĩa, cha đoán được suy nghĩ của tôi, lại gắp thịt gà bỏ vào trong chén của tôi, rồi gắp một cái cánh gà cho mẹ. Lúc tôi bới cơm, thấy mẹ đang ăn cánh gà, khóe miệng thoáng mỉm cười thỏa mãn.

Ngày đó, lúc tôi đi học xa, cha gọi điện thoại tới, nói cây khế ở bên ruộng quả chín rụng đầy xuống đất. Tôi lắng tai nghe, nghe thấy cả hương vị ngọt ngọt chua chua của quả khế. Hôm sau lúc gần giữa trưa, cha cùng mẹ quả nhiên xuất hiện ở cửa thang máy của cao ốc.

[Hình ảnh: WQpPJ2-20180828-tinh-yeu-von-rat-don-gia...oc-doi.jpg]
Năm tháng đằng đẵng, họ đều cùng nhau bảo vệ thứ tình yêu đơn giản nhất này, chỉ là không nói ra thôi. (Ảnh: Thạch Thanh Bình)
Tôi nhất thời xúc động muốn chạy tới, lại ngừng lại, chứng kiến cha một tay xách một giỏ khế, một tay nắm lấy mẹ, còn mẹ dựa sát vào cha, từng bước tiến tới chỗ tôi.

Từ đồng ruộng cho đến đô thị cao ốc, mẹ luôn đi theo cha, đi đến hết kiếp người. Năm tháng đằng đẵng, họ đều cùng nhau bảo vệ thứ tình yêu đơn giản nhất này, chỉ là không nói ra thôi.

Tuệ Tâm, theo Secret China

In mục này

  Đời người được mất đều bằng 0, cớ gì chúng ta còn phiền muộn?
Đăng bởi: ngoctuan - 09-13-2019, 12:43 AM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

[B]Cuộc sống chính là một vòng quẩn quanh của được và mất. Mỗi khi ta đạt được một thứ nào đó, thì cũng có những thứ khác phải mất đi. Mọi sự trên đời vốn chẳng câu toàn, vậy cớ chi còn phiền muộn?[/B]
[Hình ảnh: Q0OqMx-20161031-doi-nguoi-duoc-mat-deu-b...n-muon.jpg]
Đời người được mất đều bằng 0, hà cớ chi phải muộn phiền? (Ảnh: Internet)
Trong cuộc sống, mọi việc đều có cái được và cái mất. Tình yêu đem đến niềm vui nhưng cũng làm ta đau khổ; tiền tài giúp ta hưởng thụ cuộc sống giàu sang nhưng cũng là nguyên nhân làm ta phiền não; thành công giúp ta hạnh phúc nhưng nỗi đau của thất bại cũng thật khôn lường.
Đối với điều bạn đang mong đợi, nếu đạt được chắc chắn bạn sẽ thấy hạnh phúc, nhưng nếu thất bại hẳn là bạn sẽ thấy vô cùng đau khổ. Mức độ cảm nhận của niềm vui và thất bại luôn tương đương nhau.

Có người nhiều tiền tài nhưng lại thiếu sức khỏe, gia đình hoặc tình yêu; có người sự nghiệp, thành tích không quá cao nhưng chất lượng cuộc sống, sức khỏe lại vô cùng tốt. Có những điều thoạt nghĩ ta sẽ thấy thiếu sự công bằng, nhưng thực tế nó lại rất công bằng với tất cả mọi người.

Có người cho rằng người có tiền luôn hạnh phúc, nhưng thực tế đây là một quan niệm sai lầm. Một người nghèo sẽ tìm được niềm vui chỉ với vài trăm đồng, nhưng khi có nhiều tiền rồi, anh ta sẽ phải tiêu gấp hàng chục lần mới thấy được niềm vui.
Khi sở thích của bạn thay đổi, cảm nhận của bạn với mọi vật cũng sẽ thay đổi theo. Khi bạn càng nhiều tiền, giá trị đồng tiền sẽ càng giảm; khi bạn đang đói, một miếng ăn nhỏ đã làm bạn hài lòng, nhưng khi bạn no, bạn sẽ không còn thấy vị ngon của đồ ăn nữa.

Người nhiều tiền lo bị trộm, bị cướp; nhà rộng lo quét dọn; ăn nhiều sợ béo, ăn ngon quá lại sợ chết. Chúng ta có thể thấy, người có tiền bây giờ toàn ăn những đồ như rau xanh, hoa quả, hạt ngũ cốc, uống nước rau dại, nước tiểu mạch v.v. – đây đều là những đồ ăn xưa kia của người nghèo hoặc cho động vật.

Tôi bỗng nhớ câu chuyện. Có một con cáo, nó nhìn thấy trong vườn có một cây nho trĩu quả, nó thèm lắm nhưng tìm mãi không thấy đường vào, nó bỗng phát hiện ra một lỗ thủng ở hàng rào, nhưng lỗ thủng lại nhỏ quá, nó không thể chui vào trong được.

Con cáo chờ ngoài hàng rào 6 ngày không ăn gì, sau đó nó đã gầy hẳn đi và dễ dàng chui được vào trong vườn, nó sung sướng thưởng thức những trái nho thơm chín mọng.
Nhưng sau khi ăn rất no rồi, con cáo phát hiện ra với cái bụng to thế nó sẽ không thể theo đường cũ ra ngoài được, nó sẽ dễ dàng bị chủ vườn bắt, vì thế nó lại phải nhịn ăn 6 ngày, lại một lần nữa nó gầy đi và có thể chui ra được khỏi hàng rào. Vậy là, con cáo đã không gặt hái được gì sau những gì nó đã trải qua.

Thực ra, nếu chúng ta có cả thế giới này thì chúng ta cũng vẫn chỉ ăn ngày 3 bữa, ngủ trên một chiếc giường mà thôi. Cho dù bạn có đến 100 chiếc giường thì bạn cũng chỉ ngủ được trên 1 chiếc; cho dù bạn có hàng nghìn đôi giày, bạn cũng chỉ đi được 1 đôi. Cho dù bạn có gọi hàng trăm món ăn thì cuối cùng bạn ăn được bao nhiêu? Nhiều nhất cũng chỉ là đầy một cái dạ dày của mình mà thôi.

Sự có mặt của mỗi người trong cuộc đời này là để thử nghiệm cuộc sống, có thể họ sẽ khác nhau về tiền tài, địa vị nhưng trải nghiệm về hạnh phúc, niềm vui thì đều như nhau. Thế nhưng, niềm vui của người có tiền sẽ khá phức tạp, niềm vui của người nghèo đơn giản hơn rất nhiều. Đồng thời, người có đến mấy bạn trai, bạn gái không chắc đã hạnh phúc bằng người chỉ chung thủy với một người.

Khi bạn vui vẻ, nỗi buồn sẽ phải đứng sang bên mà ngắm nhìn; nhưng khi bạn đau khổ, niềm vui sẽ đến thật bất ngờ. Đến một ngày, bạn sẽ nhận ra rằng, những giây phút vui, giây phút buồn sẽ luôn cân bằng nhau.

Niềm vui và nỗi buồn có thể đến sớm với người này, đến muộn với người khác; có người mất nó trước, có người mất nó sau nhưng tổng thể nó là một lượng không đổi. Bạn đã từng vui thế nào thì buồn bạn cũng sẽ nhận một lượng bằng như thế. Đến khi chết, mọi việc đều như nhau.

Cái chết sẽ làm cân bằng cuộc sống. Khi chết, sẽ không còn phân biệt kẻ giàu người nghèo, không thể nói người giàu sẽ chết thoải mái hơn, còn người nghèo chết khổ hơn. Có người khi sống đạt được 10 phần thì khi chết đi anh ta cũng sẽ mất đi 10 phần, mười phần đó là phần đau khổ. Đây là điều công bằng tuyệt đối.

Có người đạt được 3 phần, có người đạt được 7 phần; có người có trước, người có sau, có người không có được gì.

Người có trước có khi bị mất đi trước, người có sau sẽ mất đi sau, người không có sẽ không bị mất. Tổng số sẽ luôn không đổi, vì thế sống trên đời không nên tính toán quá, không cần phải cố ý bận tâm, hãy cứ vui cố gắng trải nghiệm hết cuộc đời này để không phải hối tiếc.

Theo Daikynguyenvn

In mục này

  Những phiền muộn trên thế gian này bắt nguồn từ nơi đâu?
Đăng bởi: ngoctuan - 09-13-2019, 12:42 AM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

Cuộc sống luôn cần những phút giây tĩnh lặng để giúp ta thoát khỏi những cảm dỗ, ồn ào của thế tục. Chỉ khi tâm ta tĩnh, mọi sự mới tĩnh theo, phiền muộn cũng tự nhiên trôi đi như cơn gió.
[Hình ảnh: 11419.jpg]
Nếu thời thời khắc khắc có thể giữ tâm yên bình, chúng ta sẽ được niềm vui thực sự. (Ảnh: Internet)
Có một vị hòa thượng tên là Minh Tuệ sống tại chùa Thâm Sơn. Vị hòa thượng muốn dốc lòng quyết tâm tu hành, nhưng mỗi lần ông ngồi thiền nhập định, một con nhện lớn lại hiện ra gây sự với ông, khiến ông không cách nào nhập tĩnh được.
Cảm thấy thật phiền não, ông đành thỉnh giáo Sư tổ: “Cứ mỗi khi con nhập định thì một con nhện rất to lại xuất hiện… Dù có dùng cách nào, nó cũng không đi, thỉnh xin Sư tổ chỉ ra điểm sai mà con đang gặp phải”.

Sư Tổ cầm một chiếc bút và bảo Minh Tuệ rằng, đợi đến lúc con nhện xuất hiện, con hãy vẽ lên bụng nó một vòng tròn, xem xem nó là quái vật phương nào.

Sau khi Minh Tuệ vẽ xong vòng tròn thì con nhện rời đi, ông cũng bình tâm nhập định. Đến lúc xuất định và xem xét lại, ông mới phát hiện bức vẽ đang nằm trên chính bụng của mình.

Rất nhiều điều phức tạp và phiền não trong cuộc sống lại xuất phát từ chính bản thân chúng ta. Nếu thời thời khắc khắc có thể giữ tâm yên bình, chúng ta sẽ được niềm vui thực sự.

Bất cứ ai cũng mong muốn tận hưởng một cuộc sống bình yên. Bởi bình yên chính là chân thật, là tự nhiên, không có ầm ĩ ồn ào, cũng không có tán dương ca tụng.

Bình yên cho ta được tĩnh tâm để làm những việc muốn làm, thả hồn theo thơ, ca, nhạc, họa, hay một bài văn hay… Khi tách xa khỏi những tiếng động ầm ĩ của thế tục, cuộc sống sẽ tựa như một dòng suối chảy róc rách.

Cuộc sống bình yên mới có thể khống chế được cám dỗ; những người bị cám dỗ hạ gục thường có nhiều điều bất an hơn là sự bình yên. Chỉ khi tâm tĩnh lặng thì mọi sự mới tĩnh lặng, và người ta mới có thể đưa ra những quyết định thận trọng và sáng suốt.

In mục này

  Lúc trong lòng phiền muộn, nhớ kỹ ba câu nói này, tâm tình sẽ thông suốt
Đăng bởi: ngoctuan - 09-13-2019, 12:41 AM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

[B]Có đôi khi, thật sự muốn gào to một tiếng, bởi vì trong lòng bực bội, không được thấu hiểu. Có đôi khi, thật sự muốn khóc lớn một trận, bởi vì trong lòng khó chịu, mọi chuyện không như mong muốn. Những lúc phiền muộn, thì hãy đọc những lời này…[/B]
[Hình ảnh: screenshot_16-1.jpg]
Lúc trong lòng phiền muộn, nhớ kỹ ba câu nói này, tâm tình sẽ thông suốt.
Đời người không thể nào mọi chuyện luôn theo ý muốn, chẳng hạn như, cố gắng thật lâu vẫn chưa có kết quả, cuộc sống yên ổn hạnh phúc bỗng bị biến cố gia đình xáo trộn, móc hết ruột gan đối xử chân thành với một người chỉ đổi lấy lại sự lạnh lùng…
Nhìn thời gian bên mình vụt qua, vốn nghĩ phải nắm giữ được quá khứ, nhưng đến ngay cả hiện tại cũng không thể. Khi chúng ta cố gắng tự khích lệ chính mình, nhớ kỹ ba câu nói này, tâm tình sẽ được khai mở.

1. Mọi thứ đều sẽ qua

Nhiều năm sau, thử suy nghĩ lại những chuyện khiến bạn phải bận lòng, lo âu ở hiện tại, thật sự còn quan trọng?
Mặc kệ con đường trước mắt còn nhiều khó khăn, dù cho sau này còn nhiều cực khổ, gian nan, nhưng bạn phải tin tưởng, tất cả cuối cùng rồi cũng sẽ qua. Thời gian qua đi, bạn sẽ cảm ơn sự kiên cường không từ bỏ đó của chính mình.

Yêu sai người, thì buông tay, cái gì là của bạn, thì vĩnh viễn ở lại bên bạn; đi nhầm đường, thì trở lại lựa chọn lần nữa, biến nó thành một kinh nghiệm đặc biệt, làm cho cuộc đời của mình thêm phong phú.

Rabindranath Tagore đã từng nói: “Nếu như bạn khóc vì đã bỏ lỡ ánh mặt trời, vậy thì bạn sẽ bỏ lỡ cả những vì sao”. Cuộc đời không có diễn tập, mỗi ngày đều là trải nghiệm trực tiếp. Thời gian vừa trôi qua sẽ không quay lại, dù tốt hay xấu cũng đã hết một ngày, quý trọng điều ở hiện tại mới là quan trọng nhất.

Thời gian là liều thuốc tốt nhất, ngày mai lại là một ngày mới.
2. Tôi chính là tôi

[Hình ảnh: 23-e1564731001542.jpg]
Mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm, chúng ta khó mà có thể thập toàn thập mỹ, nhưng có thể cố gắng làm cho mình trở nên đặc biệt. (Ảnh: Picssr)
Trong bài hát “Tôi” của Trương Quốc Vinh có câu: “Tôi chính là tôi, là pháo hoa với màu sắc riêng”. Điểm mạnh hay yếu, cái nào cũng có giá trị riêng; giàu cũng có cái buồn của giàu, nghèo cũng có cái vui của nghèo. Quá để ý đến sự đánh giá của người khác, sẽ nghĩ ngợi lung tung, không được làm chủ chính mình.

Mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm, chúng ta khó mà có thể thập toàn thập mỹ, nhưng có thể cố gắng làm cho mình trở nên đặc biệt.

Hãy nhớ kỹ, bạn chính là bạn, là một người độc nhất vô nhị. Đời người không dài, có một số việc, nghĩ không ra được thì đừng nghĩ, không có được thì đừng thèm muốn, yêu thương bản thân mình một chút, làm chuyện mình muốn làm, yêu người mình muốn yêu, sống vui vẻ thoải mái, không thẹn với lương tâm là tốt rồi.
3. Mọi thứ đều là sự an bài tốt nhất

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời của bạn đều có nguyên nhân đặc biệt. Có vài người dạy bạn cách yêu, có vài người dạy bạn cách trưởng thành.

Người bạn yêu cho bạn hi vọng, người lừa gạt bạn cho bạn sự sáng suốt, người làm tổn thương bạn cho bạn sự kiên cường. Mỗi giai đoạn của đời người đều là bảo vật quý giá, đều đáng để bạn yêu quý.

Có lẽ, khi bạn gặp phải chuyện khổ sở và không thể giải quyết, ở hiện tại khó có thể tiếp nhận, nhưng vào một lúc nào đó ở tương lai, tất cả đều sẽ có ý nghĩa. Mỉm cười với mọi chuyện trong đời, dùng thái độ cam tâm tình nguyện, thích ứng với mọi tình cảnh trong cuộc sống.

Có một số việc, đừng phiền lòng. Để lòng mình phóng khoáng, mở rộng tầm mắt, nhìn toàn diện vấn đề, thời gian sẽ cho bạn đáp án cuối cùng.

Gặp được người, hãy đối xử tử tế, việc gì đã làm, hãy tận tâm. Nếu chuyện không như mong muốn, xin hãy tin tưởng tất cả đều là sự an bài tốt nhất.

Tuệ Tâm, theo SOH

In mục này

  Tiếng lòng sau tuổi 50, từng lời đều thấm đẫm triết lý nhân sinh
Đăng bởi: ngoctuan - 09-13-2019, 12:40 AM - Diễn đàn: Học Sống - Không có trả lời

[B]Sau tuổi 50, khi mái tóc đã bạc lưng đã còng, trí nhớ đôi khi cũng không còn được linh mẫn. Được gì hay mất gì cũng đã trải qua hơn suốt nữa đời người. Đến cuối đời mọi thứ cũng trở nên vô nghĩa, đây là khoảng thời gian để dành cho bản thân mình nhiều hơn, đối tốt với bản thân mình nhiều hơn.[/B]
[Hình ảnh: tuoi-50.jpg]
Tiếng lòng sau tuổi 50, từng lời đều thấm đẫm triết lý nhân sinh.
Năm tháng quả thực không buông tha một ai, có thể biến bạn từ một thiếu niên ngạo khí ngất trời, một mỹ nhân thanh tú diễm lệ trở thành ông lão bà lão tóc bạc lưng còng. Bất kể bạn từng một thời oanh oanh liệt liệt, hoặc đạm bạc thanh cao, dù như thế nào, tất cả đều đã qua đi, đoạn nhân sinh kế tiếp bạn đã chuẩn bị sẵn sàng?
Nói cách khác, tương lai già rồi phải dựa vào ai? Đây là một vấn đề rất quan trọng, và đáp án tốt nhất chính là: Dựa vào chính mình!

  1. Điều đầu tiên cần xác định chính là, cần phải có một mái ấm nhỏ cho chính mình, nhất định không thể đánh mất. Nếu người bạn già vẫn còn sống cùng thì nhất định phải quý trọng. Rất nhiều người thường là không biết quý trọng người thân cận nhất, đến khi người đi rồi mới hối hận vạn phần, nhưng cũng không còn kịp nữa.
  2. Cần có một thân thể khỏe mạnh, phải biết yêu quý chăm sóc chính mình, bảo trì tâm thái lạc quan, mỗi ngày vui vui vẻ vẻ mà sống.
  3. Con cái có tài năng, chúng ta cũng cảm thấy tự hào. Không cần cự tuyệt sự giúp đỡ của con cái, cũng cần để con cái có cơ hội hiếu kính, nhưng đừng quên bản thân phải độc lập, dựa vào chính mình, an bài tốt cuộc sống cho mình.
  4. Về phương diện sinh hoạt hàng ngày, nếu muốn ăn gì thì cứ ăn, thích mặc gì thoải mái xinh đẹp thì cứ mặc, thích cùng dăm ba người bạn tụ họp tán gẫu thì hãy cứ làm như vậy, không cần hà khắc với chính mình nữa.
Kỳ thực, chúng ta đã đi đến cái tuổi này, cực khổ gì cũng đều đã trải qua, cho nên chúng ta ở hành trình cuối cùng của nhân sinh này, cũng cần thản nhiên vượt qua.

Người già, có thể trông cậy vào chỉ có chính mình, nhất định phải chuẩn bị từ sớm. Con cái đối tốt với bạn là đạo lý hiển nhiên, khi con cái đưa tiền cho bạn cũng không cần cự tuyệt.
[Hình ảnh: 5-dieu-1.jpg]
Thời gian mỗi ngày trôi qua, chỉ cần vui vui vẻ vẻ là tốt rồi, muốn đi du lịch thì cứ đi du lịch, làm những việc mà mình muốn làm.
Trăm cái thiện thì hiếu đứng đầu, con cái hiếu kính bạn là tốt, điều đó chứng tỏ bạn đã không giáo dục chúng một cách uổng phí. Nhưng bất kể chúng đối với bạn tốt đến mấy, cũng chớ quên nhân sinh phải dựa vào chính mình, quãng đời còn lại, ngàn vạn lần đừng dựa dẫm vào người khác.

Thời gian mỗi ngày trôi qua, chỉ cần vui vui vẻ vẻ là tốt rồi, muốn đi du lịch thì cứ đi du lịch, làm những việc mà mình muốn làm.

Người đã qua cái ngưỡng 50, có cực khổ nào mà chưa nếm trải? Nhân sinh đã đi quá nửa hành trình, quãng đời còn lại, chỉ cần bạn đối đãi tốt với chính mình.

Khi bạn già rồi, bạn còn có thể dựa vào ai? Chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi! Ngoại trừ chính mình ra, ai cũng đều có khả năng rời bỏ bạn. Đối với chính mình tốt một chút, như vậy đã là đủ rồi!
[Hình ảnh: bot-ngu-coc-cho-nguoi-gia.jpg]
Người đã qua cái ngưỡng 50, có cực khổ nào mà chưa nếm trải? (Ảnh: Linkedin)
Cả đời này vất vả kiếm tiền, đến cuối cùng lại không đối tốt với chính mình, đến khi nhắm mắt xuôi tay, liệu ai sẽ vì bạn mà thật lòng rơi nước mắt? Cho nên, người già rồi, thì hãy cứ đối tốt với bản thân mình, đừng nghĩ nhiều như vậy.

Tiếng lòng của người đã qua tuổi 50, từng câu từng câu đều thấm đẫm triết lý nhân sinh, cũng là lời nhắn nhủ cho tất cả những ai đang trên hành trình đến với ngưỡng cửa cuộc đời này.

Tuệ Tâm, theo Secret China

In mục này

  RE: Nửa đời về sau… Đây có lẽ là cách sống tốt nhất nửa đời còn lại
Đăng bởi: ngoctuan - 09-13-2019, 12:38 AM - Diễn đàn: Tình Yêu - Gia Đình - Không có trả lời

Con người đến độ tuổi nào đó, cần phải nghĩ thoáng một chút, yêu bản thân nhiều hơn một chút, thường xuyên nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp và một trái tim trầm tĩnh, rộng lượng, đây có lẽ là cách sống tốt nhất nửa đời còn lại.
Cho dù nữa đời trước có như thế nào, nữa đời về sau hãy sống thật tốt. (Ảnh qua ĐKN)
Nửa đời về sau, hãy học được cách trầm tĩnh
Có đôi khi bị người khác hiểu lầm, đừng tranh luận, hãy lựa chọn giữ im lặng. Trong cuộc sống, có rất nhiều chuyện đúng sai khó có thể nói rõ ràng, thậm chí căn bản là không có hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai.

Cho nên, nếu không muốn nói, thì đừng nói. Khi mà có nói nhiều cũng vô ích, có lẽ im lặng là lời giải thích tốt nhất.
Nửa đời về sau, hãy trở nên bình thản
Con người đến độ tuổi nào đó, tự nhiên không còn thích những gì ồn ào náo nhiệt, tâm thái bình thản giúp cho cơ thể khỏe mạnh, kéo dài tuổi thọ.

Mặc kệ là đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản, chính là sống một cuộc đời hạnh phúc.
Nửa đời về sau, hãy học cách cúi mình

Bạn bất đồng ý kiến với với con cái, nói chuyện mâu thuẫn với bạn bè, những điều này cũng không sao cả. Nghĩ thoáng một chút, chấp nhận buông bỏ, cho dù là cúi người xuống nói lời xin lỗi thì có sao?


Lúc này bạn cũng có thể về lau nhà, lấy ra một đống giẻ lau, cúi người lau sạch sàn nhà trước mặt mình. Trong lúc lao động, bạn sẽ nhận ra tâm trạng và suy nghĩ của mình dần lắng xuống.
Nửa đời về sau, hãy đừng cảm thấy hối hận

Cuộc đời là một con đường dài với vô số ngã rẽ, và ta luôn phải lựa chọn không ngừng. Nhưng cuộc đời không có cơ hội nào lặp lại, lựa chọn rồi thì đừng hối hận, cũng đừng nói câu muốn làm lại từ đầu…

Mỗi lựa chọn đưa ra không có thực sự tốt hay thực sự tồi, chỉ cần biết cuộc sống là tác phẩm độc nhất vô nhị của chúng ta, thì sẽ không phải hối tiếc nếu ngày đó mình không làm như vậy.
Nửa đời về sau, hãy tiếp tục học tập

Đọc sách xem báo, thư pháp hội họa, ca hát khiêu vũ,… đều là một trong những thứ chúng ta nên tiếp tục học!

Mang theo bên mình một chiếc máy nghe nhạc, dù là buổi sáng ở nhà hay ra ngoài tập thể dục, luyện khí công vừa nghe nhạc vừa làm việc khác. Như vậy có thể đem đến cho cuộc sống rất nhiều niềm vui, khiến cho tâm tình khoan khoái dễ chịu.
Nửa đời về sau, hãy giữ gìn sự đơn thuần

Suy nghĩ quá nhiều, ngược lại càng làm cuộc sống thêm phức tạp, “đơn thuần” thật ra chính là một ân huệ mà trời cao ban cho chúng ta.

Sống đơn thuần ở hiện tại, đơn thuần cảm nhận mùi thơm của đồ ăn, đơn thuần nhận ra niềm vui của vận động, đơn thuần cùng bạn bè nói chuyện trên trời dưới đất. Đừng suy nghĩ quá nhiều, cuộc sống thật ra luôn cần những niềm vui đơn giản.
Nửa đời về sau, hãy thỉnh thoảng buông thả bản thân

Mỗi ngày ăn trái cây rau quả, thực phẩm lành mạnh, có phải là có lúc cũng thèm thịt cá? Vậy thì cứ ăn đi!

Thực phẩm lành mạnh có lợi cho cơ thể, nhưng thỉnh thoảng cũng nên buông thả bản thân một chút. Cuộc đời không nên gò ép bản thân mình quá, ngẫu nhiên phóng túng thì càng bình dị, gần gũi.


Thỉnh thoảng bớt gò ép bản thân, ngẫu nhiên phóng túng thì càng bình dị, gần gũi. (Ảnh qua Groovy Grapes)
Nửa đời về sau, hãy luôn ăn mặc đẹp

Yêu cái đẹp nên là điều mà chúng ta theo đuổi cả đời, tuyệt đối đừng vì suy nghĩ mình lớn tuổi mà không muốn trưng diện nữa.

Hãy nhân lúc lưng còn thẳng, chân còn khỏe, hãy mặc thật nhiều bộ đồ xinh đẹp, đến những nơi đẹp đẽ nhất, chụp những tấm hình rực rỡ nhất!
Nửa đời về sau, đôi lúc hãy ngờ nghệch một chút

Có những chuyện, cần hờ hững thì hờ hững, điều gì không làm rõ được thì không cần làm rõ, người nào cần lướt qua thì cứ lướt qua.

Nếu như chỉ biết nhớ không biết quên, chỉ biết tính toán mà không biết cho qua, chỉ biết khôn khéo mà lại không biết vụng về… sẽ chỉ làm cuộc sống của chúng ta luôn nặng nề, phiền não.
Nửa đời về sau, hãy thường xuyên chúc phúc cho người khác

Chúng ta đối đãi với người khác thế nào, họ cũng sẽ đối đãi với ta như vậy. Cho nên, hãy thường xuyên khen ngợi bạn bè, con cháu của mình, thậm chí cả người xa lạ cũng đừng tiếc một lời chúc phúc!

Thời điểm bạn làm cho người khác vui vẻ, bạn sẽ nhận ra rằng mình còn được nhân đôi niềm vui. Sống ở hiện tại, tận hưởng cuộc sống ở hiện tại, đó chính là phương thức sống tốt đẹp nhất!
Tuệ Tâm, theo Sound of Hope

In mục này

  Mở phối giống chó Rottweiler vô địch Việt Nam 2019 LOKI GERVI
Đăng bởi: TrạichóRottweiler - 09-12-2019, 12:12 AM - Diễn đàn: Hội Yêu Chó Cảnh - Trả lời (3)

Nhận phối giống Rottweiler chính thức từ hôm nay cho chó vô địch Việt Nam 03-2019 của trại chó Gervi là Loki PIII Gervi Kennel. Các bạn có chó cái đẹp muốn ghép đôi với Loki thì liên hệ trại nhé. Cảm ơn các bạn.

In mục này

  Chim bông lau mày trắng
Đăng bởi: ngoctuan - 09-09-2019, 06:06 PM - Diễn đàn: Kiến Thức Chung Về Chim Rừng. - Không có trả lời

Chim bông lau mày trắng hay chào mào huyệt vàng, một số nơi còn gọi là chao chảo. Mào ngắn và dày. Mặt lưng nâu đất, dọc giữa lông mày thẫm hơn hai bên, mép các lông cánh sơ cấp có phớt lục vàng. Mép cánh trắng vàng nhạt. Phía trên mắt có dải rộng trắng kéo dài từ sau mỏ đến gáy. Cằm và họng trắng. Tai nâu rất nhạt. Mặt bụng trắng, có vệt nâu ngực và hai bên sườn. Dưới đuôi và phần sau bụng vàng tươi. Đùi nâu nhạt hơi phớt vàng. Mắt nâu, mỏ và chân đen.

Tên tiếng anh: Yellow-vented Bulbul

Danh Pháp khoa Học: Pycnonotus goiavier
[Hình ảnh: chao-mao-may-trang.jpg]
Bông lau mày trắng hay chào mào huyệt vàng hoặc còn gọi là chim Chao chảo Yellow-vented Bulbul ( Pycnonotus goiavier) , là một thành viên của Họ Chào Mào( Bulbul ). Đó là loài lai tạo ở Đông Nam Á từ miền nam Thái Lan và Campuchia ở phía nam để Borneo và Philippines.
[Hình ảnh: chim-chao-chao.jpg]
Bông lau mày trắng được tìm thấy trong nhiều môi trường sống mở, gần bìa rừng. Đây là một trong những loài chim phổ biến nhất tại các khu vực canh tác trồng trọt . Loài này du canh du cư và di chuyển từ nơi này diễn ra thường xuyên.
[Hình ảnh: chim-chao-mao-may-trang.jpg]
Loài chim này ăn quả và trái cây nhỏ. Nó cũng nhâm nhi mật hoa, nhấm nháp chồi non, và có một số côn trùng.

Bông lau mày trắng xây dựng một tổ-ngụy trang mong manh, lỏng lẻo, tổ sâu , vật liệu xây dựng tổ từ cỏ, lá, rễ, thân cây nho và cành cây. Nó làm lộn xộn bên phía ngoài, nhưng nó là gọn gàng lót bằng sợi thực vật. nó có thể được xây dựng trong một loạt các địa điểm từ các bụi cây thấp đến cây cao. Đây là một loài thích nghi với con người và thậm chí có thể làm tổ trong khu vườn cây ăn trái . Loài chim này đẻ từ 2 đến 5 trứng trong tháng hai đến tháng sáu.

In mục này


Thành viên đang trực tuyến
Hiên tại có 391 thành viên đang trực tuyến » 0 Thành viên | 389 Khách
Bing, Google

Mã nguồn bởi MyBB, © 2002-2026 Tài Trợ Bởi Thamdinh.com.vn.