08-21-2017, 07:24 PM
Quá khứ ám ảnh
Tôi luôn có vấn đề khó ngủ về đêm. Những tiếng ồn đã làm phiền cả đời tôi. Tôi nhận ra rằng mình có thể nghe được những âm thanh nhạy cảm, nghe được mọi âm thanh nền. Họ chẳng thể làm gì được; chỉ những lời khuyên rõ ràng về các kĩ năng để giải quyết vấn đề. Nhưng mà tôi thì chưa bao giờ thử những cách đó. Đeo tai nghe, nghe nhạc vào mỗi tối như là trị liệu. chẳng cái nào hiệu quả hết. Mặt khác nó còn làm mọi thứ tệ hơn. Làm cho cô ấy càng ngày càng tuyệt vọng.
Tôi nghe được tiếng cô ấy rõ nhất vào ban đêm. Không ai khác có thể nghe được. Nhưng tại sao cô ấy chỉ nói với mình tôi? Lúc nào cũng có một cảm giác như có một xác chết đang nằm đó mỗi tối trong sự im lặng chết người, khi mà cô ấy đến, và khi tôi nghe được tiếng cô ấy lần nữa. Cô ấy thường đợi cho đến khi tôi ngủ thiếp đi, rồi tôi lại giật mình tỉnh dậy bởi các giác quan của mình và sợ hãi vì âm thanh của cô ấy.
Hầu như lần nào bắt đầu cũng là tiếng khóc thin thít. Cô ấy nói với tôi rằng “ Con muốn kết thúc. “ và tôi biết cô ấy càng ngày càng làm tôi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo qua đôi tai mình. Tôi có thể cảm nhận cô ấy nằm cạnh tôi ngay phía tối của chiếc giường và nhìn chằm chằm vào tôi, đôi lúc cô ấy thì thầm vào tai tôi mấy câu như là “ là con đây mà “. Cô ấy đang chơi đùa với tôi, giống như một con mèo làm với một con côn trùng nhỏ bé trước khi giết nó. Chỉ khác là tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy, nhưng mà dần cảm giác như cô ta trở nên thật hơn.
Bác sĩ bảo rằng tôi đã trải qua triệu chứng tâm thần phân liệt. tôi đã dùng thuốc trong một thời gian dài nhưng mà vẫn không hiệu quả. Nó chỉ làm tôi cảm thấy vô dụng hơn. Thật là khó khăn cho một cô gái trẻ như tôi để mà đối mặt với chuyện này. Ít ra thì hiện tại tôi cũng có thể chấp nhận rằng cô ta không có thật. Chẳng qua chỉ là trong đầu tôi nên không việc gì phải sợ hãi. Cho đến tối hôm qua…
Tối qua sự hiện diện của cô ấy thật hơn bao giờ khác. Tôi có thể nghe cô ấy thì thầm, cảm thấy luồng khí bên cổ và thậm chí là ngửi được hơi thở của cô ấy, nó quá thật đi. Tôi rất sợ hãi và lập tức chạy khỏi cái bóng tối của căn nhà và vào phòng ngủ của mẹ tôi vì tôi biết ở cạnh bà tôi sẽ cảm thấy an tâm. Giờ tôi đã lớn, tôi biết rằng bà luôn hy vọng rằng tôi có thể vượt qua cái giai đoạn này, mặc dù tôi chỉ ngừng sợ hãi khi mà nó chỉ làm mẹ buồn hơn, và tôi không muốn bà phải thất vọng về tôi lần nào nữa. Mẹ là tất cả những gì tôi có. Nếu tôi có lựa chọn thì tôi sẽ ở cạnh bà mỗi tối.
Tôi biết rằng mẹ đã bị tôi đánh thức, chắc là bà còn buồn hơn tôi vì bà tưởng rằng thuốc men và trị liệu sẽ giúp được đứa con gái của mình. Nhưng mà vô ích; Tôi đã nói dối lần này để làm bà vui hơn và để bà được ngủ trong yên bình. Tôi cuộn người lại và bắt đầu khóc thầm. Mẹ tôi nhìn thấy âm thanh khó chịu mà tôi đang làm, và bắt đầu trằn trọc dưới tấm mềnh và tôi thì thầm vào tai mẹ… “ là con đây mà, “ bà lập tức ngồi dậy, nhìn rất căng thẳng. trong bóng tối tôi thấy bà với tới chiếc điện thoại và bắt đầu gọi. Tôi thấy tên hiển thị trên màn hình là bác sĩ.
“ Âm thanh mà tôi từng nghe, “ bà nói. “ Nó đã trở lại…”
Câu chuyện ..... Kỳ bí
bố tôi kể rầng có tồn tại một bóng ma sau vườn nhà tôi. Nó rất hay dọa con nít đặc biệt là các bé nam. tôi từ nhỏ đã bị cuốn hút vào những câu chuyên tâm linh này. một đêm ngày 24/10/1995 tôi đang chơi bi với đám bạn bỗng một giọng nói kì lạ vang lên. Tôi không rõ là giọng nam hay nữ nhưng nó rất thanh thoát và dứt khoát. Sợ hãi vô cùng đám bạn tôi chạy tán loạn khắp nơi. Tôi thầm nghĩ lũ này thật nhát gan. Và tự cho mình là dũng cảm nhất. nhưng rồi nó xuất hiện nó xé tan sự dũng cảm của tôi
Nó đang ập đến. Tôi nhớ rất rõ 2 h sáng!!!!!!!!
VÔ LÝ
Tôi tên Dillion một con người gầy gò ốm yếu, đã vậy tôi còn rất lùn. Tôi hay bị bạn bè bắt nạt và trêu chọc. Tôi đang sống tại khu dân cư đồ sộ nằm giữa ngoại ô của Boston. Nơi tôi ở là khu chung cư 20 tầng với đầy đủ tiện nghi. Một ngày nọ trên đường đi học về , tại khu chung cư của tôi xảy ra vụ án mạng rợn người. Nạn nhân là jack thằng bạn hay bắt nạt tôi. nó bị treo lủng lẳng trên trần thang máy . Vết máu còn rất mới từ ô bấm số thang máy từ 16 cho đến 20. trên đó có ghi D.I.K thật khó hiểu. Tôi làm ngơ và bấm thang máy lên tầng 20 về nhà. Tôi nghĩ thầm thật đáng đời cho hắn. Tôi bị loại khỏi diện tình nghi vì khoảng thời gian đó tôi không có mặt tại hiện trường!
PHẦN THƯỞNG CỦA BẠN GÁI
Vài tuần trước tôi chuyển tới căn hộ mới cùng với bạn gái. Đêm trước, chừng 4 giờ sáng, chuông cửa kêu. Tôi lay bạn gái tôi một chút, hi vọng cô ấy sẽ dậy mà xem ai đang làm cái quái gì ngoài đấy.
Cô ấy không phản ứng, chuyện cũng thường thôi vì cô ấy là một người ham ngủ mà. Tôi bước đến cửa tay lăm lăm cây gậy bóng chày. Tôi nhìn qua cái lỗ nhìn. Trước lỗ nhìn, bạn gái tôi đang đứng đấy và cười. Tôi quên mất là đêm qua cô ấy đến trên một chuyến bay muộn khi về thăm cha mẹ. Tôi mở cửa cho cô ấy. Giật mình, tôi chạy về phía giường ngủ. Giường vẫn trống. Tôi nghĩ là tôi đang mơ ngủ, và sau một cuộc nói chuyện ngắn, chúng tôi quyết định đi ngủ. Khi tôi bắt đầu lim dim, cô ấy nói:
"Aw, anh thậm chí còn sưởi ấm phần giường của em nữa."
TRỐN TÌM
- Chán cậu quá, người bạn đáng ghét của tôi ơi, đã dặn rồi mà, chơi trốn tìm thì phải trốn cho kĩ vào. Bàn tay của cậu đang thò ra khỏi mặt đất kia kìa!?!
- Cậu trốn ở đây phải không? Không cần làm nhỏ mình tới mức đó đâu, chỉ cần cậu chui vào tủ lạnh là được rồi mà!
- À, người cuối cùng đây rồi. Tôi tìm thấy cậu rồi nhé! Cậu định dọa tôi sao? Ừ, trò đó cũng đáng sợ đấy chứ, nhưng đáng tiếc cậu đã chọn sai địa điểm rồi đó! Một nụ cười nham nhở với mái tóc rũ rượi dưới bồn cầu không thể làm cho tôi sợ đâu!
[B]Người mẹ Hạnh[/B]
Hôm nay qua nhà thằng Sơn chơi, sẵn tiện đem cho nó đề thi lại hôm trước. Thằng này tính tốt nhất trong những thằg em quen, má nó là cô Hạnh(H)nhưng vì cô tốt bụng xem em như là con ruột nên em hay gọi là má H. Gỏ cửa mãi ko ra mở, em thử dùng sức đẩy mạnh thì hóa ra cua không phá. Hôm nay cô H lạ lắm, cứ mãi đứng làm vườn, em qua bình thường thì cô trc hết láy cho em sandwich kẹp trứng và cốc nước cam.Hôm nay cô như chả quan tâm mọi vật xung quanh. Thôi cũng kệ em len phòng thằng Sơn đưa bài thi cho nó . Nó tỏ ra biết ơn lắm ,nên kêu em đợi tí nó đi lấy đồ ăn trong tủ lạnh cho em.Thằng nay hôm nay lạ còn đeo giây chuyền thánh giá , bình thường cho skin ezreal tối thượng nó cug không đeo vì ngứa ngáy nó ko chịu đc. Mà sao má H vẫn chưa tỉa xong mấy cây ớt kiểng àh.em định xuống nhà dưới để nhìn ra vườn xem thế nào, nhưng bỗng có suy nghĩ thoáng qua làm em chùn chân lại, em vén cửa số phòng thag Sơn nhìn ra vườn bên hông nhà thì thấy má H vẫn đứng làm vườn mà. Hoang mang tột độ, em nhìn kỷ lại thì má H thật sự chỉ đứng yên mà quan sát lên căn phòng của thằng Sơn. Lúc này 5h chiều hơn rồi, ba thag Sơn đi làm về, lạ thây thì trên cổ ông cung đeo giây chuyền thánh giá. Thằng Sơn lên phòng đưa em đ c cốc nước cam. Em hỏi sao má H không làm cho tao, mày lấy chả có bánh trái gì cả. Nó nhìn em ánh mắt chả cười cung ko có vẻ là nghiêm túc, "ò mẹ tao về Gia Kiệm rồi, bà ngoại bệnh". Em bỏ lại ly nước cam ,xuống nhà chào bác Tuấn, cha thag Sơn rồi ra cổng về gấp.
Đến giờ em vẫn đang suy nghĩ, em suy nghĩ nhiều lắm. Tại sao lúc thang Sơn nói mẹ nó về quê em ko chỉ ra vườn nhà, hay hỏi bác Tuấn cho rỏ. Em nghĩ đi nghĩ lại ,ra đc một suy luận là có lẻ lúc đó em ko còn tin vào thằg Sơn và cha của nó nửa. Nếu thật sự như vậy thì em cũng ko hiểu sao mình có thể về đc đến nhà.
Tôi luôn có vấn đề khó ngủ về đêm. Những tiếng ồn đã làm phiền cả đời tôi. Tôi nhận ra rằng mình có thể nghe được những âm thanh nhạy cảm, nghe được mọi âm thanh nền. Họ chẳng thể làm gì được; chỉ những lời khuyên rõ ràng về các kĩ năng để giải quyết vấn đề. Nhưng mà tôi thì chưa bao giờ thử những cách đó. Đeo tai nghe, nghe nhạc vào mỗi tối như là trị liệu. chẳng cái nào hiệu quả hết. Mặt khác nó còn làm mọi thứ tệ hơn. Làm cho cô ấy càng ngày càng tuyệt vọng.
Tôi nghe được tiếng cô ấy rõ nhất vào ban đêm. Không ai khác có thể nghe được. Nhưng tại sao cô ấy chỉ nói với mình tôi? Lúc nào cũng có một cảm giác như có một xác chết đang nằm đó mỗi tối trong sự im lặng chết người, khi mà cô ấy đến, và khi tôi nghe được tiếng cô ấy lần nữa. Cô ấy thường đợi cho đến khi tôi ngủ thiếp đi, rồi tôi lại giật mình tỉnh dậy bởi các giác quan của mình và sợ hãi vì âm thanh của cô ấy.
Hầu như lần nào bắt đầu cũng là tiếng khóc thin thít. Cô ấy nói với tôi rằng “ Con muốn kết thúc. “ và tôi biết cô ấy càng ngày càng làm tôi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo qua đôi tai mình. Tôi có thể cảm nhận cô ấy nằm cạnh tôi ngay phía tối của chiếc giường và nhìn chằm chằm vào tôi, đôi lúc cô ấy thì thầm vào tai tôi mấy câu như là “ là con đây mà “. Cô ấy đang chơi đùa với tôi, giống như một con mèo làm với một con côn trùng nhỏ bé trước khi giết nó. Chỉ khác là tôi chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy, nhưng mà dần cảm giác như cô ta trở nên thật hơn.
Bác sĩ bảo rằng tôi đã trải qua triệu chứng tâm thần phân liệt. tôi đã dùng thuốc trong một thời gian dài nhưng mà vẫn không hiệu quả. Nó chỉ làm tôi cảm thấy vô dụng hơn. Thật là khó khăn cho một cô gái trẻ như tôi để mà đối mặt với chuyện này. Ít ra thì hiện tại tôi cũng có thể chấp nhận rằng cô ta không có thật. Chẳng qua chỉ là trong đầu tôi nên không việc gì phải sợ hãi. Cho đến tối hôm qua…
Tối qua sự hiện diện của cô ấy thật hơn bao giờ khác. Tôi có thể nghe cô ấy thì thầm, cảm thấy luồng khí bên cổ và thậm chí là ngửi được hơi thở của cô ấy, nó quá thật đi. Tôi rất sợ hãi và lập tức chạy khỏi cái bóng tối của căn nhà và vào phòng ngủ của mẹ tôi vì tôi biết ở cạnh bà tôi sẽ cảm thấy an tâm. Giờ tôi đã lớn, tôi biết rằng bà luôn hy vọng rằng tôi có thể vượt qua cái giai đoạn này, mặc dù tôi chỉ ngừng sợ hãi khi mà nó chỉ làm mẹ buồn hơn, và tôi không muốn bà phải thất vọng về tôi lần nào nữa. Mẹ là tất cả những gì tôi có. Nếu tôi có lựa chọn thì tôi sẽ ở cạnh bà mỗi tối.
Tôi biết rằng mẹ đã bị tôi đánh thức, chắc là bà còn buồn hơn tôi vì bà tưởng rằng thuốc men và trị liệu sẽ giúp được đứa con gái của mình. Nhưng mà vô ích; Tôi đã nói dối lần này để làm bà vui hơn và để bà được ngủ trong yên bình. Tôi cuộn người lại và bắt đầu khóc thầm. Mẹ tôi nhìn thấy âm thanh khó chịu mà tôi đang làm, và bắt đầu trằn trọc dưới tấm mềnh và tôi thì thầm vào tai mẹ… “ là con đây mà, “ bà lập tức ngồi dậy, nhìn rất căng thẳng. trong bóng tối tôi thấy bà với tới chiếc điện thoại và bắt đầu gọi. Tôi thấy tên hiển thị trên màn hình là bác sĩ.
“ Âm thanh mà tôi từng nghe, “ bà nói. “ Nó đã trở lại…”
Câu chuyện ..... Kỳ bí
bố tôi kể rầng có tồn tại một bóng ma sau vườn nhà tôi. Nó rất hay dọa con nít đặc biệt là các bé nam. tôi từ nhỏ đã bị cuốn hút vào những câu chuyên tâm linh này. một đêm ngày 24/10/1995 tôi đang chơi bi với đám bạn bỗng một giọng nói kì lạ vang lên. Tôi không rõ là giọng nam hay nữ nhưng nó rất thanh thoát và dứt khoát. Sợ hãi vô cùng đám bạn tôi chạy tán loạn khắp nơi. Tôi thầm nghĩ lũ này thật nhát gan. Và tự cho mình là dũng cảm nhất. nhưng rồi nó xuất hiện nó xé tan sự dũng cảm của tôi
Nó đang ập đến. Tôi nhớ rất rõ 2 h sáng!!!!!!!!
VÔ LÝ
Tôi tên Dillion một con người gầy gò ốm yếu, đã vậy tôi còn rất lùn. Tôi hay bị bạn bè bắt nạt và trêu chọc. Tôi đang sống tại khu dân cư đồ sộ nằm giữa ngoại ô của Boston. Nơi tôi ở là khu chung cư 20 tầng với đầy đủ tiện nghi. Một ngày nọ trên đường đi học về , tại khu chung cư của tôi xảy ra vụ án mạng rợn người. Nạn nhân là jack thằng bạn hay bắt nạt tôi. nó bị treo lủng lẳng trên trần thang máy . Vết máu còn rất mới từ ô bấm số thang máy từ 16 cho đến 20. trên đó có ghi D.I.K thật khó hiểu. Tôi làm ngơ và bấm thang máy lên tầng 20 về nhà. Tôi nghĩ thầm thật đáng đời cho hắn. Tôi bị loại khỏi diện tình nghi vì khoảng thời gian đó tôi không có mặt tại hiện trường!
PHẦN THƯỞNG CỦA BẠN GÁI
Vài tuần trước tôi chuyển tới căn hộ mới cùng với bạn gái. Đêm trước, chừng 4 giờ sáng, chuông cửa kêu. Tôi lay bạn gái tôi một chút, hi vọng cô ấy sẽ dậy mà xem ai đang làm cái quái gì ngoài đấy.
Cô ấy không phản ứng, chuyện cũng thường thôi vì cô ấy là một người ham ngủ mà. Tôi bước đến cửa tay lăm lăm cây gậy bóng chày. Tôi nhìn qua cái lỗ nhìn. Trước lỗ nhìn, bạn gái tôi đang đứng đấy và cười. Tôi quên mất là đêm qua cô ấy đến trên một chuyến bay muộn khi về thăm cha mẹ. Tôi mở cửa cho cô ấy. Giật mình, tôi chạy về phía giường ngủ. Giường vẫn trống. Tôi nghĩ là tôi đang mơ ngủ, và sau một cuộc nói chuyện ngắn, chúng tôi quyết định đi ngủ. Khi tôi bắt đầu lim dim, cô ấy nói:
"Aw, anh thậm chí còn sưởi ấm phần giường của em nữa."
TRỐN TÌM
- Chán cậu quá, người bạn đáng ghét của tôi ơi, đã dặn rồi mà, chơi trốn tìm thì phải trốn cho kĩ vào. Bàn tay của cậu đang thò ra khỏi mặt đất kia kìa!?!
- Cậu trốn ở đây phải không? Không cần làm nhỏ mình tới mức đó đâu, chỉ cần cậu chui vào tủ lạnh là được rồi mà!
- À, người cuối cùng đây rồi. Tôi tìm thấy cậu rồi nhé! Cậu định dọa tôi sao? Ừ, trò đó cũng đáng sợ đấy chứ, nhưng đáng tiếc cậu đã chọn sai địa điểm rồi đó! Một nụ cười nham nhở với mái tóc rũ rượi dưới bồn cầu không thể làm cho tôi sợ đâu!
[B]Người mẹ Hạnh[/B]
Hôm nay qua nhà thằng Sơn chơi, sẵn tiện đem cho nó đề thi lại hôm trước. Thằng này tính tốt nhất trong những thằg em quen, má nó là cô Hạnh(H)nhưng vì cô tốt bụng xem em như là con ruột nên em hay gọi là má H. Gỏ cửa mãi ko ra mở, em thử dùng sức đẩy mạnh thì hóa ra cua không phá. Hôm nay cô H lạ lắm, cứ mãi đứng làm vườn, em qua bình thường thì cô trc hết láy cho em sandwich kẹp trứng và cốc nước cam.Hôm nay cô như chả quan tâm mọi vật xung quanh. Thôi cũng kệ em len phòng thằng Sơn đưa bài thi cho nó . Nó tỏ ra biết ơn lắm ,nên kêu em đợi tí nó đi lấy đồ ăn trong tủ lạnh cho em.Thằng nay hôm nay lạ còn đeo giây chuyền thánh giá , bình thường cho skin ezreal tối thượng nó cug không đeo vì ngứa ngáy nó ko chịu đc. Mà sao má H vẫn chưa tỉa xong mấy cây ớt kiểng àh.em định xuống nhà dưới để nhìn ra vườn xem thế nào, nhưng bỗng có suy nghĩ thoáng qua làm em chùn chân lại, em vén cửa số phòng thag Sơn nhìn ra vườn bên hông nhà thì thấy má H vẫn đứng làm vườn mà. Hoang mang tột độ, em nhìn kỷ lại thì má H thật sự chỉ đứng yên mà quan sát lên căn phòng của thằng Sơn. Lúc này 5h chiều hơn rồi, ba thag Sơn đi làm về, lạ thây thì trên cổ ông cung đeo giây chuyền thánh giá. Thằng Sơn lên phòng đưa em đ c cốc nước cam. Em hỏi sao má H không làm cho tao, mày lấy chả có bánh trái gì cả. Nó nhìn em ánh mắt chả cười cung ko có vẻ là nghiêm túc, "ò mẹ tao về Gia Kiệm rồi, bà ngoại bệnh". Em bỏ lại ly nước cam ,xuống nhà chào bác Tuấn, cha thag Sơn rồi ra cổng về gấp.
Đến giờ em vẫn đang suy nghĩ, em suy nghĩ nhiều lắm. Tại sao lúc thang Sơn nói mẹ nó về quê em ko chỉ ra vườn nhà, hay hỏi bác Tuấn cho rỏ. Em nghĩ đi nghĩ lại ,ra đc một suy luận là có lẻ lúc đó em ko còn tin vào thằg Sơn và cha của nó nửa. Nếu thật sự như vậy thì em cũng ko hiểu sao mình có thể về đc đến nhà.

