04-30-2013, 06:27 PM
Ðề: Cười tung răng văng bựa
Phân biệt S và X
Chắc các bạn đều đã có lúc nhầm lẫn giữa sờ nặng (S) và sờ nhẹ (X), nhất là cách phát âm của người Hà Nội không phân biệt 2 kiểu “sờ” này. Riêng tôi, tôi không bao giờ nhầm vì từ khi còn nhỏ, tôi đã được cô giáo dạy cách phân biệt – rất đặc biệt – mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ về buổi học đó. Xin kể lại để các bạn tham khảo tránh nhầm lẫn, sờ đúng lúc, đúng chỗ, đừng sờ lung tung.
Trong giờ ngữ pháp, cô nói :
– Hôm nay chúng ta sẽ học cách phân biệt sờ nặng và sờ nhẹ. Để các em dễ nhớ, cô chỉ cho các em nhé. Các em có nhìn thấy chữ sờ nặng (S) này không? Các em có thấy nó có cái mỏ nh mỏ chim không? Còn đây là chữ sờ nhẹ (X), trông nó giống như cánh bướm đúng không nào? Bây giờ cả lớp đọc theo cô nhé. Sờ nặng là sờ chim, sờ nhẹ là sờ bướm.
Cả lớp cùng đồng thanh đọc theo cô, sau đó, cô bảo :
– Bây giờ các em đã biết thế nào là sờ nặng, sờ nhẹ rồi. Em nào có thể lấy ví dụ cho cô nào?
Một bạn gái đứng lên :
– Em tha cô, sờ chim là sờ Sung Sướng ạ.
– Đúng rồi, em giỏi lắm, đấy là sờ nặng. Thế ai lấy ví dụ cho cô về sờ nhẹ nào ?
Một em trai phát biểu :
– Em thưa cô, sờ buớm là sờ Xấu Xa ạ.
– Ôi, các em giỏi quá. Đúng rồi, thế bây giờ chúng ta cùng đọc lại cho thật thuộc nhé.
Và thế là cả lớp đồng thanh đọc :
Sờ nặng là sờ chim
Sờ chim là sung sướng
Sờ nhẹ là sờ bướm
Sờ bướm là xấu xa.
P/s: Xinh xinh sờ bướm, sung sướng sờ chim
<------ Bổ sung bài viết ------->
Ông bố nói : “Con hãy nhìn vào gia đình mình đây. Bố kiếm tiền và mang về nhà, vậy bố là Nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là Chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con được hạnh phúc và bình yên nên con là Nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là Giai cấp lao động còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là Tương lai đất nước. Con đã hiểu chưa ?”
Cậu bé hãy còn băn khoăn nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã.
Buổi đêm cậu bé tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót và đang kêu gào. Cậu tiến đến phòng ngủ của bố mẹ, gõ cửa nhưng mẹ đang ngủ rất say nên không nghe tiếng. Cậu bèn đi đến phòng của chị giúp việc và nhìn thấy bố đang vật nhau với chị ta trên giường. Cả hai đều mải mê nên không nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu lại đi về phòng và ngủ tiếp …
Sáng hôm sau ông bố hỏi con trai xem nó đã hiểu thế nào là chính trị chưa và yêu cầu tự diễn giải lại. Cậu bé trả lời : “Vâng, bây giờ thì con đã hiểu. Nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ Giai cấp lao động trong khi Chính quyền ngủ say không biết gì. Nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến và Tương lai thì thối hoắc!”
Phân biệt S và X
Chắc các bạn đều đã có lúc nhầm lẫn giữa sờ nặng (S) và sờ nhẹ (X), nhất là cách phát âm của người Hà Nội không phân biệt 2 kiểu “sờ” này. Riêng tôi, tôi không bao giờ nhầm vì từ khi còn nhỏ, tôi đã được cô giáo dạy cách phân biệt – rất đặc biệt – mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ về buổi học đó. Xin kể lại để các bạn tham khảo tránh nhầm lẫn, sờ đúng lúc, đúng chỗ, đừng sờ lung tung.
Trong giờ ngữ pháp, cô nói :
– Hôm nay chúng ta sẽ học cách phân biệt sờ nặng và sờ nhẹ. Để các em dễ nhớ, cô chỉ cho các em nhé. Các em có nhìn thấy chữ sờ nặng (S) này không? Các em có thấy nó có cái mỏ nh mỏ chim không? Còn đây là chữ sờ nhẹ (X), trông nó giống như cánh bướm đúng không nào? Bây giờ cả lớp đọc theo cô nhé. Sờ nặng là sờ chim, sờ nhẹ là sờ bướm.
Cả lớp cùng đồng thanh đọc theo cô, sau đó, cô bảo :
– Bây giờ các em đã biết thế nào là sờ nặng, sờ nhẹ rồi. Em nào có thể lấy ví dụ cho cô nào?
Một bạn gái đứng lên :
– Em tha cô, sờ chim là sờ Sung Sướng ạ.
– Đúng rồi, em giỏi lắm, đấy là sờ nặng. Thế ai lấy ví dụ cho cô về sờ nhẹ nào ?
Một em trai phát biểu :
– Em thưa cô, sờ buớm là sờ Xấu Xa ạ.
– Ôi, các em giỏi quá. Đúng rồi, thế bây giờ chúng ta cùng đọc lại cho thật thuộc nhé.
Và thế là cả lớp đồng thanh đọc :
Sờ nặng là sờ chim
Sờ chim là sung sướng
Sờ nhẹ là sờ bướm
Sờ bướm là xấu xa.
P/s: Xinh xinh sờ bướm, sung sướng sờ chim
<------ Bổ sung bài viết ------->
Ông bố nói : “Con hãy nhìn vào gia đình mình đây. Bố kiếm tiền và mang về nhà, vậy bố là Nhà tư bản. Mẹ quản lý số tiền này nên mẹ là Chính quyền. Bố mẹ chăm lo đến phúc lợi của con, cho con được hạnh phúc và bình yên nên con là Nhân dân. Chị giúp việc nhà ta là Giai cấp lao động còn cậu em còn quấn tã của con sẽ là Tương lai đất nước. Con đã hiểu chưa ?”
Cậu bé hãy còn băn khoăn nhưng trước tiên muốn đi ngủ cái đã.
Buổi đêm cậu bé tỉnh dậy vì chú em đã ị ra tã lót và đang kêu gào. Cậu tiến đến phòng ngủ của bố mẹ, gõ cửa nhưng mẹ đang ngủ rất say nên không nghe tiếng. Cậu bèn đi đến phòng của chị giúp việc và nhìn thấy bố đang vật nhau với chị ta trên giường. Cả hai đều mải mê nên không nghe thấy tiếng gõ cửa. Cậu lại đi về phòng và ngủ tiếp …
Sáng hôm sau ông bố hỏi con trai xem nó đã hiểu thế nào là chính trị chưa và yêu cầu tự diễn giải lại. Cậu bé trả lời : “Vâng, bây giờ thì con đã hiểu. Nhà tư bản đè đầu cưỡi cổ Giai cấp lao động trong khi Chính quyền ngủ say không biết gì. Nhân dân hoàn toàn không được đếm xỉa đến và Tương lai thì thối hoắc!”

