04-10-2012, 06:13 PM
Ðề: Chích chòe than đôi dòng tản mạn
Nói đến con Nha Trang (sau đây xin gọi là NT), đó là sự điên rồ, điên rồ thật sự khi mà khái niệm “chơi” cim khi ấy với tôi vẫn còn mông lung lắm. Khi có được chú cim quý tôi ưu ái cho nó được ở trong chiếc lồng mua thanh lý 250K, vậy là các bạn biết được độ “chơi” của tôi rồi chứ? Bỏ ra số tiền bằng 2 tháng lương vừa học vừa làm của tôi lúc ấy để mua một con cim, thú thật đến giờ vẫn thấy mình quá liều.
Nhưng tôi điên như vậy không hiếm, học trò nghèo cấp 3 nhiều khi trong túi không có nổi 1.000VND bơm xe, vậy mà tôi sẵn sàng dồn hết tiền mừng tuổi tích cóp trong nhiều năm đạp xe lên Minh Mai mua một con hồng yến 450K, khi ấy cũng ngót 1 chỉ vàng chứ không chơi.
Tôi chưa đến tuổi để chiêm nghiệm cuộc sống, khi còn chưa đến cái độ mà người đời vẫn dạy là “tam thập nhi lập”, nói ra điều này mong các tiền bối bỏ qua nếu có múa rìu qua mắt thợ. Cái gì quý cũng khó giữ, khi nó còn ở trong tay bạn, hãy tận hưởng và trân trọng, bởi nó có thể dời xa bạn bất cứ lúc nào, bạn ko giữ lại được đâu.
Con NT ra đi vì một lý do cực kỳ vớ vẩn đó là được chủ nó yêu quý quá mà cho phơi nắng quá độ. Nói đến đây các bạn lưu ý nhé, cái gì quá đều ko tốt cả, sau này đó chính là cái cách tôi chăm sóc những chú cim của mình, bí kíp chỉ có vậy, nương theo lẽ tự nhiên mà làm, sau này, xã hội văn minh đỉnh cao, con người cũng sẽ như vậy thôi. Có thể chỉ vài nghìn, hoặc vài trăm nghìn năm nữa….cái này tôi ko phải nhà tiên tri nên bạn đừng hỏi tôi chính xác khi nào, khi tôi và các bạn trở về thăm lại cháu con, thấy chúng nó chả mặc gì, bạn đừng nghĩ con người quay về thời kỳ mông muội mà lúc ấy họ đang ở một trình độ, đẳng cấp khác. Lúc ấy Gucci, Cavalli…có khi chỉ sản xuất thảm chùi chân cho con cháu các bạn thôi.
Cái sự điên rồ đôi khi cũng giúp các bạn giải quyết được mọi chuyện một cách nhanh chóng và có thể tạo ra bước ngoặt lớn. Trước khi có chú NT, ví dụ như bạn có ngồi café với tôi, nếu con cim có huýt húyt chẹp chẹp tôi sẽ chỉ vào nó mà reo lên” Cim tao hót hay ko”. Thú thật cho đến tận bâyh tôi vẫn thấy tiếc chú cim đầu tiên đó, chú cim mà định bụng sẽ giữ làm tri kỷ. Chòe than cần nắng thật, không phơi đủ nắng con cim sẽ thiếu căng, nhưng giống này chịu nắng kém hơn chào mào hay thậm chí là những chú khuyên nhỏ bé rất nhiều.
Sau này khi tôi đăng bán những chú chòe than tốt, một câu hỏi mọi người luôn đặt ra là “Tại sao cim hay nó lại bán?”, “ cim hay thì giữ lại chơi chứ ai đời lại bán đi” nghi ngờ là quyền của mọi người, kể cả tôi khi muốn mua một con cim cũng sẽ hỏi như vậy thôi, con người mà, ai chả thế. Nhưng chắc các bạn đọc những dòng trên cũng hiểu lý do, với cả cũng phải nói thật, các bạn ăn cơm mãi, có bao giờ thèm phở không? Thật lòng nhé, vậy thì tôi ko phải trả lời câu hỏi này đâu nhỉ.
Vậy là tính ra tôi mới chỉ hai năm trời bước vào chơi chòe than, nên khi tôi từ chối nhận mình là cao thủ chòe than, các bạn cũng đừng nói tôi “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu”, vì thật sự có chơi chòe 20 năm nữa tôi vẫn sẽ còn phải học hỏi rất nhiều. Khi các bạn bắt đầu dấn thân vào một lĩnh vực mới, tôi chỉ có một lời khuyên đó là nếu có tình yêu thực sự sẽ không có gì là không thể.
(to be continued)
Nói đến con Nha Trang (sau đây xin gọi là NT), đó là sự điên rồ, điên rồ thật sự khi mà khái niệm “chơi” cim khi ấy với tôi vẫn còn mông lung lắm. Khi có được chú cim quý tôi ưu ái cho nó được ở trong chiếc lồng mua thanh lý 250K, vậy là các bạn biết được độ “chơi” của tôi rồi chứ? Bỏ ra số tiền bằng 2 tháng lương vừa học vừa làm của tôi lúc ấy để mua một con cim, thú thật đến giờ vẫn thấy mình quá liều.
Nhưng tôi điên như vậy không hiếm, học trò nghèo cấp 3 nhiều khi trong túi không có nổi 1.000VND bơm xe, vậy mà tôi sẵn sàng dồn hết tiền mừng tuổi tích cóp trong nhiều năm đạp xe lên Minh Mai mua một con hồng yến 450K, khi ấy cũng ngót 1 chỉ vàng chứ không chơi.
Tôi chưa đến tuổi để chiêm nghiệm cuộc sống, khi còn chưa đến cái độ mà người đời vẫn dạy là “tam thập nhi lập”, nói ra điều này mong các tiền bối bỏ qua nếu có múa rìu qua mắt thợ. Cái gì quý cũng khó giữ, khi nó còn ở trong tay bạn, hãy tận hưởng và trân trọng, bởi nó có thể dời xa bạn bất cứ lúc nào, bạn ko giữ lại được đâu.
Con NT ra đi vì một lý do cực kỳ vớ vẩn đó là được chủ nó yêu quý quá mà cho phơi nắng quá độ. Nói đến đây các bạn lưu ý nhé, cái gì quá đều ko tốt cả, sau này đó chính là cái cách tôi chăm sóc những chú cim của mình, bí kíp chỉ có vậy, nương theo lẽ tự nhiên mà làm, sau này, xã hội văn minh đỉnh cao, con người cũng sẽ như vậy thôi. Có thể chỉ vài nghìn, hoặc vài trăm nghìn năm nữa….cái này tôi ko phải nhà tiên tri nên bạn đừng hỏi tôi chính xác khi nào, khi tôi và các bạn trở về thăm lại cháu con, thấy chúng nó chả mặc gì, bạn đừng nghĩ con người quay về thời kỳ mông muội mà lúc ấy họ đang ở một trình độ, đẳng cấp khác. Lúc ấy Gucci, Cavalli…có khi chỉ sản xuất thảm chùi chân cho con cháu các bạn thôi.
Cái sự điên rồ đôi khi cũng giúp các bạn giải quyết được mọi chuyện một cách nhanh chóng và có thể tạo ra bước ngoặt lớn. Trước khi có chú NT, ví dụ như bạn có ngồi café với tôi, nếu con cim có huýt húyt chẹp chẹp tôi sẽ chỉ vào nó mà reo lên” Cim tao hót hay ko”. Thú thật cho đến tận bâyh tôi vẫn thấy tiếc chú cim đầu tiên đó, chú cim mà định bụng sẽ giữ làm tri kỷ. Chòe than cần nắng thật, không phơi đủ nắng con cim sẽ thiếu căng, nhưng giống này chịu nắng kém hơn chào mào hay thậm chí là những chú khuyên nhỏ bé rất nhiều.
Sau này khi tôi đăng bán những chú chòe than tốt, một câu hỏi mọi người luôn đặt ra là “Tại sao cim hay nó lại bán?”, “ cim hay thì giữ lại chơi chứ ai đời lại bán đi” nghi ngờ là quyền của mọi người, kể cả tôi khi muốn mua một con cim cũng sẽ hỏi như vậy thôi, con người mà, ai chả thế. Nhưng chắc các bạn đọc những dòng trên cũng hiểu lý do, với cả cũng phải nói thật, các bạn ăn cơm mãi, có bao giờ thèm phở không? Thật lòng nhé, vậy thì tôi ko phải trả lời câu hỏi này đâu nhỉ.
Vậy là tính ra tôi mới chỉ hai năm trời bước vào chơi chòe than, nên khi tôi từ chối nhận mình là cao thủ chòe than, các bạn cũng đừng nói tôi “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu”, vì thật sự có chơi chòe 20 năm nữa tôi vẫn sẽ còn phải học hỏi rất nhiều. Khi các bạn bắt đầu dấn thân vào một lĩnh vực mới, tôi chỉ có một lời khuyên đó là nếu có tình yêu thực sự sẽ không có gì là không thể.
(to be continued)

